Chương 30: Ngây thơ

"Chíp…"

Khâu Thu nghe xong mà cảm thấy vừa bối rối vừa xấu hổ.

Trời ơi, mình cứ nghĩ anh cả không phải là người sẽ nghĩ ra những ý tưởng quái gở như thế này cơ mà QAQ!?

Cậu ngẩng đầu nhìn về phía Khâu Cảnh Dụ, nhưng lại bị anh ấy dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa lêи đỉиɦ đầu. Khâu Thu theo bản năng liền dụi đầu vào tay anh ấy như một cử chỉ thân mật.

"Nhưng thân vương, vậy những đồ dùng cho trẻ sơ sinh trước đó dự định dọn đi, có phải không cần dọn nữa mà mang trở lại không?"

Lehmann đứng bên cạnh lau mồ hôi, cẩn thận hỏi dò ý kiến:

"Vậy… có cần phải bỏ đống đồ đó không ạ?"

"Đương nhiên là không! Em trai tôi chẳng mấy chốc sẽ cần dùng đến thôi. Ông không thấy bức tranh kia sao? Đó chính là em trai tôi đấy."

Khâu Diệc Minh đang ngồi vắt vẻo trên chiếc ghế gần đó, nghe vậy liền nhảy xuống, vỗ vai Lehmann, tâm trạng phấn khởi trông thấy.

Lehmann quay đầu nhìn chú chim nhỏ màu vàng kem đang đậu trên vai đại thiếu gia, rồi lại nghĩ đến chiếc giường ba mét kia, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở bức tranh dầu khổng lồ đầy khí thế treo trên tường…

Ông ấy muốn nói gì đó, nhưng lại thôi.

"Khụ, vậy tối nay tiểu thiếu gia sẽ ngủ ở đâu? Có cần ngủ trong phòng dành cho ấu thú không…"

Chiếc giường ba mét kia sao?

Lehmann nghĩ rằng đây đúng là một thử thách. Có khi sáng mai phải lục tung cả giường mới tìm được chú chim nhỏ đang trốn trong góc nào đó.

"Mới nở, tốt nhất nên ngủ cùng với gia đình trước."

"Tôi cũng nghĩ thế. Đợi lớn hơn chút rồi để tự ngủ cũng chưa muộn."

"Khụ… vậy cuối cùng là ngủ ở đâu?"

Đề xuất của Khâu Cảnh Dụ lập tức nhận được sự đồng tình từ Khâu Diệc Minh và Khâu Sùng Sơn. Nhưng nói đến cuối cùng, cả ba ánh mắt đều dừng lại ở cùng một chỗ.

"Chíp…"

Nhân vật trung tâm – chú chim nhỏ màu vàng nhạt – khẽ đập cánh, nghiêng đầu chớp mắt. Nhưng ngay sau đó, dưới ánh mắt mong đợi của mọi người, cậu không hề do dự mà dụi dụi vào cổ của người anh cả.

"Chíp chíp!"

Đương nhiên là anh cả!

Không bất ngờ chút nào, một tiếng hừ lạnh cùng vài tiếng ho khẽ vang lên, còn Khâu Cảnh Dụ thì khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng đỡ lấy chú chim nhỏ.

"Anh rất vinh hạnh."

"Chíp chíp chíp~!"

Khâu Thu nhìn anh cả của mình, lòng tràn ngập yêu thích.

"Thật ra anh chẳng xấu chút nào, mà còn khiến người ta cảm thấy an tâm nữa!"

[…Thật vậy sao?]

Hệ thống nhìn cảnh tượng này, không khỏi cảm thấy ký chủ của mình hơi… ngây thơ.

Theo lý mà nói, cốt truyện không thể nói dối…

Đêm khuya.

Trong đại sảnh vốn nên yên tĩnh, những âm thanh báo cáo trầm thấp đang vang lên:

"Dây chuyền sản xuất vũ khí mới nhất đã được phê duyệt, nhưng… thưa nghị trưởng? Nghị trưởng đại nhân?"

Thư ký phía bên kia màn hình ánh sáng rõ ràng nhận ra điều gì đó bất thường.

Nghị trưởng không ở trong phòng làm việc quen thuộc, mà lại khoác áo choàng, đứng lặng lẽ giữa một nơi trông như đại sảnh.

Do lễ sinh nhật của ấu thú trong gia tộc, nghị trưởng vốn đã rời phủ thân vương từ lâu nay đặc biệt trở về từ trung tâm thành phố. Nhưng giữa đêm thế này, ông không ở trong phòng ngủ sao?

Hơn nữa, nghị trưởng như đang chăm chú nhìn một thứ gì đó.

Thư ký vô thức dõi theo ánh mắt của ông, rồi nhận ra ông đang cúi đầu nhìn một bức ảnh trên tay.

Khâu Cảnh Dụ không hề che giấu ánh mắt của mình, khiến thư ký không kịp đề phòng mà nhìn thấy bức ảnh kia.

Một chú chim nhỏ mập mạp với bộ lông mềm mại màu vàng nhạt, mang một vẻ đẹp kỳ lạ đầy thu hút. Dù chỉ là một tấm ảnh, nhưng vẫn khiến người ta không tự chủ được mà ngắm nhìn.

"…Trời ạ, thật đẹp."

Thư ký không nhịn được mà cảm thán. Nhưng ngay khi lời đó vừa thoát ra, chạm phải ánh mắt của nghị trưởng, thư ký lập tức cảm thấy không ổn.

Mình điên rồi, đúng là điên rồi! Sao lại dám bình phẩm một cách tùy tiện như vậy trước mặt ngài ấy chứ?

Mười năm qua bản thân luôn cẩn thận, chưa từng phạm bất kỳ sai lầm nào, vậy mà giờ lại hành xử như bị ma nhập.

"Xin… xin lỗi, thưa ngài, tôi…"

"Không sao."