Đúng lúc Bạch sắp bật khóc, Khâu Sùng Sơn bất ngờ đặt tay lên vai cô ấy, khiến cô ấy giật nảy.
"Không cần căng thẳng, cô bé."
"Cháu vẽ rất tốt, không cần phải tự ti."
Khâu Sùng Sơn vỗ vai Bạch một cách chân thành, lần đầu tiên ông cố gắng giao tiếp dịu dàng với một loài ăn cỏ ngoài cậu con trai út của mình.
"A…?"
Bạch bị cái vỗ vai làm suýt ngã, nhưng may thay Khâu Sùng Sơn kịp giảm lực, nhẹ nhàng đỡ cô ấy trở lại vị trí.
Chưa kịp phản bác, cô ấy đã thấy Khâu Sùng Sơn quay lưng lại, tuyên bố một cách dứt khoát với mọi người:
"Hơn nữa, không chỉ mình ta nghĩ vậy, mọi người ở đây đều rất hài lòng! Đúng không? Không ai có ý kiến gì chứ?"
Giọng nói vang rền của Khâu Sùng Sơn lấn át hoàn toàn những lời bào chữa yếu ớt của Bạch.
Sau một giây im lặng ngắn ngủi, cả phòng lập tức ồn ào với những lời hưởng ứng nhiệt tình.
"Đúng vậy, thưa ngài thân vương, quả là một kỳ tích!"
"Lâu lắm rồi tôi chưa thấy một mãnh thú đáng sợ đến thế!"
"Quá ấn tượng!"
Dưới ánh nhìn đầy mãn nguyện của Khâu Sùng Sơn, mọi người, dù hoảng sợ, vẫn gắng gượng vỗ tay tán dương.
Ai cũng cảm giác rằng, nếu lúc này phản bác lại, chắc chú thỏ này sẽ gặp nguy hiểm...
"Không… không đâu! Ngài nhìn xem… đây… rõ ràng là không giống nhau mà!"
Bạch, vừa kết thúc câu nói lắp bắp, vội giơ chiếc lông vũ vàng nhạt trong tay, đặt cạnh bức tranh như bám lấy tia hy vọng cuối cùng.
Cô ấy hy vọng mọi người sẽ nhìn rõ: bé con thì lông lá mượt mà, còn sinh vật trong tranh thì toàn vảy đen cứng cáp!
Cả phòng lập tức yên lặng. Tất cả nhìn kỹ lại và dường như hiểu được những gì Bạch muốn nói.
Thậm chí Khâu Diệc Minh cũng nghiêng đầu, chống cằm, cố phân tích.
"Pi…?"
Khâu Thu, đang cuộn tròn trên đầu anh hai, ngơ ngác ngước nhìn bức tranh, rồi lại cúi đầu nhìn chiếc lông vũ bị nhổ của mình. Cái đuôi bé xinh khẽ vẫy, vẻ mặt cũng lộ rõ bối rối.
"Thật là… Sao khi lớn lên lại không còn lông nữa nhỉ?"
"Đúng, đúng vậy mà! Hẳn là… tôi chưa vẽ đúng—"
"Chờ đã! Tôi hiểu rồi!"
Bạch chưa kịp nói hết câu, Khâu Diệc Minh đột nhiên vỗ mạnh tay vào lòng bàn tay, khiến Khâu Thu suýt rơi khỏi đầu cậu ấy.
"Pi pi pi—!!"
May thay, Khâu Thu kịp cắn một lọn tóc vàng, đập cánh bay lại vào đầu anh hai.
"Nhất định là lớn lên sẽ rụng lông!"
Rụng, rụng lông sao QAQ?!
Khâu Thu, vừa mới tìm lại được thăng bằng, ngơ ngác nhìn anh hai.
"Nhìn xem, lúc nhỏ, mấy bé thú đều có lớp lông mềm không có khả năng tự vệ. Nhưng khi bước vào giai đoạn trưởng thành, lớp lông ấy sẽ rụng đi, thay vào đó là lớp vảy cứng chắc, có khả năng phòng vệ cao."
"Đến lúc đó, em trai tôi sẽ trở thành một mãnh thú thực sự. Đúng là tuyệt vời!"
Khâu Diệc Minh vỗ mạnh vào khung tranh, ánh mắt lấp lánh sự tự hào.
"Không hổ là anh, Khâu Diệc Minh! Một lần đã nghĩ thấu điểm mấu chốt."
Hừ, xem ra mấy trò "cao siêu" của anh cả ngày thường cũng chỉ đến thế mà thôi.
"Nhìn xem, anh hai của em lợi hại chưa!"
Khâu Diệc Minh liếc mắt nhìn lêи đỉиɦ đầu, khoanh tay hỏi cậu em đang ngồi trên đầu mình.
"Pi…"
Còn Khâu Thu thì đang hơi ngơ ngác, khẽ run đôi cánh nhỏ để kiểm tra xem lông có còn đủ không. Đúng là còn, nhưng cậu vẫn cảm thấy lành lạnh.
Không ai nói trước cho cậu biết rằng biến thành mãnh thú lại còn phải… rụng lông… ORZ.
Khâu Cảnh Dụ đứng cạnh đó vốn đang im lặng ngắm bức tranh, nghe vậy liền liếc nhìn Khâu Diệc Minh, ánh mắt của hai người thoáng giao nhau, bầu không khí đột nhiên vi diệu.
Khâu Diệc Minh: Cười nhếch mép.jpg
Khâu Cảnh Dụ: …Hừ.
Không hiểu vì lý do gì, Khâu Cảnh Dụ cuối cùng chỉ ngẩng đầu nhìn bức tranh mà không nói gì thêm.