"Đây là tâm ma của Tạ Tầm Phi."
Phục Ma Lục tặc lưỡi: "Nhìn khung cảnh trước mắt này thì có vẻ như nàng đã bị kéo vào ký ức của hắn rồi."
Nó tức điên lên được.
Nó chỉ muốn phát điên lên thôi.
Nó đã sớm nhìn ra tên nhóc thối tha kia chẳng phải người tốt lành gì, nhưng không ngờ hắn lại đột nhiên mất kiểm soát và kéo Tần La vào cái nơi quỷ quái này.
Ký ức tâm ma, chẳng khác nào trải nghiệm đen tối và tàn khốc nhất trong cuộc đời một con người. Đó là thứ mà trẻ con có thể xem sao? Có biết là sẽ gây ra bóng ma tâm lý không hả?
Hơn nữa, nếu chẳng may sơ sẩy, Tần La bị ma khí xâm nhiễm...
A a a, chắc chắn sẽ xảy ra chuyện lớn!
Nó không nhìn thấu đáo được như Sở Minh Tranh, cũng chẳng đoán ra nguồn gốc của ảo cảnh này, nhưng lại có thể cảm nhận rõ rệt sát ý đang từng bước ép sát theo bản năng.
Tục ngữ có câu, nghé con không sợ hổ. Trong khi Phục Ma Lục đang vặn vẹo điên cuồng trong thức hải, thì Tần La lại chẳng hề thấy sợ hãi, cô bé thì thầm hỏi nó: "Tâm ma là cái gì vậy? Đó là Tạ ca ca lúc nhỏ sao?"
"Nói một cách đơn giản, tâm ma chính là những ý niệm ám ảnh một người trong thời gian dài mà không thể nào rũ bỏ được."
Không ngờ đến lúc này rồi mà còn phải đi giải thích định nghĩa, Phục Ma Lục thở dài thườn thượt: "Có thể là chấp niệm cầu mà không được, cũng có thể là sự hối hận sau khi làm sai điều gì đó. Một khi đã bén rễ trong lòng, lâu dần sẽ sinh ra ma khí."
Tần La ngoan ngoãn gật đầu, im lặng nhìn cậu bé ở cách đó không xa.
"Tâm ma sẽ làm ô nhiễm thức hải. Cô còn quá nhỏ, không thể chống lại loại ma khí này. Nếu để nó xâm nhập, rất có thể..."
Rất có thể sẽ mất hết trí khôn, trở thành một kẻ ngốc nghếch hoàn toàn.
Kết cục này quá đáng sợ, Phục Ma Lục khựng lại giữa chừng, khẽ ho khan: "Tóm lại là không tốt, rất nguy hiểm, cô phải hết sức cẩn thận."
Đáng ghét thật.
Nó từng cùng chủ nhân vào sinh ra tử, khiến những kẻ tự xưng là chính đạo phải nghe tiếng đã khϊếp vía, là nỗi khϊếp sợ của biết bao đứa trẻ...
Vậy tại sao nó lại phải bận tâm đến việc an ủi mấy chuyện cỏn con này chứ! Nó đâu phải là vυ" già của con bé này! Trẻ con thì phải chấp nhận sự tàn khốc của thế giới chứ!
Thức hải bị tâm ma ô nhiễm, chắc cũng giống như màu vẽ bị đổ vào nước vậy.
Tần La cố gắng hiểu lời nó nói, nhưng vẫn có chút mơ hồ: "Rất nguy hiểm sao?"
Phục Ma Lục: "..."
Phục Ma Lục: "Nguy hiểm hơn việc bị nhốt trong phòng làm bài tập suốt ba ngày liền một chút."
Tần La rất thành thật lộ ra vẻ mặt sợ hãi.
"Tóm lại, nơi này là lãnh địa do Tạ Tầm Phi làm chủ, chưa biết chuyện gì sẽ xảy ra."
Phục Ma Lục nói: "Cô cứ bình tĩnh quan sát trước đã, trốn kỹ trong góc, đừng hành động bốc đồng... Này! Tần La!"
Thấy mấy đứa trẻ ném đá đang từng bước tiến lại gần Tạ Tầm Phi, Tần La vội vàng chạy bịch bịch lên phía trước. Thế nhưng cô bé còn chưa kịp lên tiếng thì một cậu bé trong số đó đã đi thẳng tới.
Sau đó, hắn xuyên qua người cô bé như đi qua một làn không khí.
Tần La: "..."
Tần La: "???"
"Bình tĩnh, bình tĩnh, cô chưa chết đâu!"
Thấy cô bé đã lộ vẻ mặt bi thương, Phục Ma Lục vội vàng giải thích: "Người hư ảo không phải là cô, mà là bọn họ. Nơi này toàn bộ là ký ức của Tạ Tầm Phi nhiều năm về trước. Ký ức thì không thể thay đổi, cô chỉ có thể đứng xem thôi."
Vậy là... giống như xem phim sao?
Kiến thức mới liên tục nạp vào đầu, Tần La ngơ ngác gật đầu.
"Tao nghe nói bán ma không thể kiểm soát ma khí trong người. Mấy chuyện xấu xa như gϊếŧ người phóng hỏa trong thành, đa phần đều do bọn chúng gây ra đấy."
Cậu bé cầm đầu nhướng mày cười cợt, nhìn chằm chằm vào cái bóng nhỏ đang co rúm trong bụi cây: "Cái thứ không sạch sẽ này, giá mà biến mất hết đi thì tốt biết mấy."
"Ma khí của nó nồng nặc thật đấy."
Một đứa trẻ mập mạp khác lại ném thêm một hòn đá: "Sao nó cứ nằm im thế? Chết rồi à?"
Hòn đá đập trúng trán Tạ Tầm Phi, nhưng cậu bé không hề phản ứng lại, chỉ có toàn thân run rẩy dữ dội, co người lại càng chặt hơn.
"Tại sao họ lại đối xử với Tạ ca ca như vậy?"
Tần La nắm chặt nắm tay: "Phục Phục, Tạ ca ca bị sao thế?"
Cô bé vốn tính tình chậm chạp, lúc nào cũng cười tươi như ánh mặt trời nhỏ, nhưng đến giờ phút này, Phục Ma Lục cảm nhận được rõ ràng cơn giận dữ đang bùng lên trong cô bé.
Tần La vậy mà cũng biết giận.
"Giống như đứa trẻ kia nói, ma khí của bán ma thường xuyên bị rò rỉ ra ngoài, rất dễ khiến họ mất kiểm soát và phát điên."
Phục Ma Lục nói: "Còn về Tạ Tầm Phi, có lẽ hắn đang cố nén ma khí trong người lại."
Phải thừa nhận rằng, đứa trẻ này cũng khá lợi hại.
Việc ma khí rò rỉ hoàn toàn là bản năng, cực kỳ khó kìm nén.