Chương 47

Hắn mặc một thân hắc y, giờ phút này lại đứng trong góc tối của hành lang, trông như thể đã hòa làm một với bóng đêm, càng làm nổi bật lên đôi môi mỏng đỏ như máu và gương mặt trắng bệch như giấy.

Ngay cả chính hắn cũng không hiểu nổi, tại sao giữa chừng lại phải cưỡng ép ma khí ngược vào cơ thể mình, quả thực là ngu xuẩn hết sức.

...Đúng là điên rồi mà.

"Sao thế?"

Thoáng thấy viền mắt ửng đỏ của cô nhóc, Tạ Tầm Phi cố gắng nặn ra một nụ cười thản nhiên như không có gì, rồi hơi cúi người xuống nhìn thẳng vào mắt cô bé: “Bị tà ma công thành dọa sợ rồi à?”

Tần La lắc đầu: “Không phải đâu ạ.”

Cô bé vốn không giỏi ăn nói, trong đầu cứ loanh quanh một hồi, một lúc lâu sau mới thốt ra được một câu: “Muội không sợ mấy con yêu quái đó.”

Đúng là trẻ con, ngay cả yêu và ma cũng không phân biệt được.

Tạ Tầm Phi bật ra một tiếng cười khẽ gần như không thể nghe thấy từ cổ họng. Nhưng ngay sau đó, hắn lại nghe cô bé mếu máo nói tiếp: “Muội... muội sợ huynh khó chịu.”

Hắn sững sờ tại chỗ.

“Muội biết chắc chắn không phải huynh làm, bọn họ đang bắt nạt người khác.”

Tần La áy náy cúi đầu: “Nhưng mà muội không giúp được gì cho huynh, Tạ ca ca, xin lỗi huynh.”

Dường như có một làn gió khẽ lướt qua hành lang, khi đi ngang qua góc tối nhỏ bé này, nó đã nhẹ nhàng xoay một vòng rồi mới rời đi.

Thiếu niên đứng trong bóng tối khẽ mím đôi môi mỏng, đầu ngón tay không hiểu sao lại có chút luống cuống, bất giác chạm vào ống tay áo mỏng manh của mình.

Tạ Tầm Phi trước nay vốn không thèm giải thích.

Thiếu niên từ nhỏ đã sống trong cô độc và kỳ thị, từ những tiếng nức nở tự ti thuở ban đầu, dần dần hình thành nên một cốt cách kiêu ngạo, lạnh lùng và sắc bén.

Vì đã không được ai để tâm, nên hắn cũng chẳng cần phải bận tâm đến cảm nhận của người khác. Bất kể lời đồn nói hắn lạm sát người vô tội, hay là ăn tươi nuốt sống máu người, Tạ Tầm Phi đều chẳng buồn để ý.

Bọn họ muốn tự mình sợ hãi và chán ghét, vậy thì cứ để họ sợ hãi và chán ghét. Hắn cứ một mình một bóng, trái lại còn được yên tĩnh.

Thế nhưng giờ phút này, thiếu niên bán ma lại cụp mắt xuống, khẽ kéo nhẹ tay áo của cô bé.

Trước đây, toàn là Tần La kéo tay hắn.

Giọng Tạ Tầm Phi rất trầm, có chút khàn, mang theo sự bướng bỉnh đầy tự ti: “Không phải ta làm.”

Lý do hắn ra ngoài, đúng là có ma tộc đến nhờ hắn làm việc.

Có lẽ là vì nghĩ đến một người nào đó, nên Tạ Tầm Phi đã thẳng thừng từ chối không chút do dự, sau đó còn nhắc nhở đệ tử gác thành, nhưng lại không được mấy ai quan tâm.

Thân phận bán ma thấp kém, hắn đã sớm quen với điều đó rồi.

“Muội biết mà!”

Tần La mở to mắt, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông ngân: “Tạ ca ca là người tốt, sẽ không làm chuyện xấu đâu.”

Cô bé thật sự không biết ăn nói, dường như “tốt” và “xấu” là hai từ duy nhất trong vốn từ của cô bé.

Thế nhưng Tạ Tầm Phi lại mỉm cười.

“...Bọn họ đều ghét ta.”

Hắn đứng trong bóng tối, cuối cùng cũng bộc lộ ra vài phần tính khí ương bướng của lứa tuổi này, giống như hờn dỗi mà thổ lộ: “Ta cũng không thích bọn họ.”

Tần La ngẩng đầu nhìn hắn.

Tạ ca ca cao như vậy, ngày thường luôn có dáng vẻ lạnh lùng cứng rắn, thế mà lúc này lại cúi gằm mặt, không hiểu sao lại khiến cô bé liên tưởng đến một chú cún con xù lông.

Gặp một chú cún đang buồn, thì nên xoa đầu nó.

Cô bé hạt tiêu khẽ nhón chân lên, bàn tay đặt lên mái tóc đen nhánh của thiếu niên, có chút vụng về mà xoa nhẹ, giống như đang vuốt lông cho một chú cún.

“Muội thích huynh mà.”

Cô bé nói: “Còn có tiểu sư tỷ, Giang ca ca và Lục Vọng nữa. Tạ ca ca tốt như vậy, mọi người đều sẽ thích huynh thôi.”

Cảm giác được chạm vào thế này là điều chưa từng có, sống lưng Tạ Tầm Phi hơi cứng lại.

“Long Thành cũng rất đáng ghét.”

Hắn cứ để mặc cho cô bé xoa đầu mình, những lời đè nén trong lòng bao năm qua cuối cùng cũng được thốt ra một cách ngượng ngùng, lí nhí: “Lộn xộn chết đi được, cả ngày ngoài đánh nhau ra thì vẫn là đánh nhau.”

“Vậy thì chúng ta cùng nhau đi nơi khác!”

Tần La nhanh nhảu đáp: “Triệu ca ca không phải đã nói rồi sao? Cửu Châu có biết bao nhiêu là đồ ăn ngon, trò chơi vui—Muội muốn đến phương Bắc chơi ném tuyết!”

Yết hầu Tạ Tầm Phi khẽ động.

Một tảng băng khổng lồ nào đó trong lòng hắn dường như đang dần tan chảy, nước băng tan ra rơi xuống lấp đầy trái tim, vừa căng tràn, lại vừa có chút chan chát: “...Cùng nhau sao?”

“Đúng vậy!”

Cô bé ngây ngô còn chưa hiểu được hai chữ đó có ý nghĩa quan trọng đến nhường nào đối với hắn, nghe vậy chỉ cười híp mắt ngẩng đầu lên, trong đôi mắt trong veo lấp lánh ánh nắng: “Cùng nhau.”