Lúc này, vấn đề quan trọng nhất chính là làm thế nào để giữ vững Long Thành.
Sở Minh Tranh hít một hơi sâu, cơn gió lạnh buốt thổi qua khiến nàng ấy không khỏi rùng mình một cái.
Năm đó, vào lúc Long Thành thất thủ, nàng ấy vẫn chỉ là một đứa trẻ ngây thơ khờ dại. Khi trận pháp bị phá vỡ, yêu ma lộng hành, nàng ấy và các bằng hữu hoàn toàn không có sức chống cự, chỉ đành hòa vào dòng người mà chật vật tháo chạy. Về sau, cuộc hỗn loạn ngày càng trở nên tồi tệ, đến cả Khương Vụ và Minh Châu cũng đều bỏ mạng.
Thực ra, nếu nghĩ kỹ lại, nguyên nhân khiến trận pháp của Long Thành bị phá hủy trong chốc lát quả thật có nhiều điểm khó hiểu.
Tòa thành này vốn nằm giữa Ma Vực và Nhân Gian Giới, thế nên để phòng ngoại địch xâm nhập, nơi đây luôn được bố trí một đại trận cực kỳ uy lực, rất khó để công phá từ bên ngoài. Huống hồ các đệ tử của Thanh Diễn Môn ngày đêm canh giữ, lẽ ra không thể xảy ra sai sót được.
Nhắc đến Thanh Diễn Môn…
Ánh mắt Sở Minh Tranh khẽ trầm xuống.
Đó vốn chỉ là một tông môn nhỏ không mấy tên tuổi, mà các đệ tử đến Long Thành để rèn luyện cũng toàn là những thiếu niên trẻ tuổi.
Sau khi trận pháp bị phá vỡ, dù biết rõ chống cự chẳng khác nào lấy trứng chọi đá, nhưng họ vẫn liều mình mở ra một con đường sống cho người dân, chiến đấu cho đến hơi thở cuối cùng.
Kể từ lúc yêu ma vây thành, trận pháp đã duy trì được tổng cộng năm ngày. Năm ngày sau, biến cố đột ngột xảy ra, mở màn cho một địa ngục trần gian.
Hôm nay là ngày thứ tư.
Nàng ấy vẫn chưa biết nguyên nhân trận pháp bị phá là gì, do đó chỉ có thể bàn bạc kỹ lưỡng với Lạc Minh Đình và những người khác, quyết định bắt đầu từ đêm nay sẽ canh giữ nghiêm ngặt xung quanh tường thành, tuyệt đối không cho phép bất kỳ biến cố nào xảy ra.
Bỗng nhiên, có người khều nhẹ vào mu bàn tay nàng ấy.
Hành động của Tần La vô cùng dịu dàng, ngay lập tức kéo Sở Minh Tranh ra khỏi dòng suy tư miên man.
Tuy ảo cảnh này đã biến nàng trở lại thành một đứa trẻ chín tuổi, nhưng kịch độc trong người vẫn chưa tiêu tan, khiến nàng không thể nghe thấy âm thanh.
Cô bé tí hon cười đến cong cả mắt, lon ton chạy đến trước mặt nàng ấy như một chú chuột hamster, rồi xòe năm ngón tay trắng nõn tròn xoe, để lộ một chiếc bánh ngọc hình thỏ.
“Tiểu sư tỷ, cái này ngon lắm đó, Giang ca ca và mọi người đều tranh nhau lấy đấy.”
Đôi mắt Tần La lấp lánh đầy mong đợi, chiếc răng khểnh xinh xắn bất chợt lộ ra: “Muội đút cho tỷ, tỷ mau nếm thử đi!”
Long Thành của ngày thứ tư vẫn còn an toàn.
Sau sự sắp xếp của Lạc Minh Đình, số lượng đệ tử tiên môn canh gác bên tường thành đã tăng lên rất nhiều để đề phòng biến cố bất ngờ. Lũ trẻ không giúp được gì nhiều nên đang ngồi trong sân khách điếm phơi nắng, vừa ăn điểm tâm, vừa trêu chọc Giang Tinh Nhiên về tấm bản đồ Cửu Châu mà hắn mới mua.
Tần La nhìn tiểu sư tỷ mở miệng, liền hớn hở giơ tay phải lên, đặt chiếc bánh ngọc thỏ vào miệng nàng ấy.
Loại bánh này vốn không có nhiều. Lúc nãy cô bé đã nếm thử một cái, thấy vị bánh vừa mát lạnh lại vừa dẻo mềm, giờ thấy sắp bị mọi người ăn hết, bèn đem phần dành cho mình đưa cho tiểu sư tỷ.
Bánh ngọt vừa vào miệng, nàng ấy trông chẳng lớn hơn nhóc con là mấy liền khẽ run hàng mi dài, rồi cười và gật đầu: “Ngon lắm, cảm ơn La La.”
Cô bé biết ngay là tiểu sư tỷ sẽ thích mà!
Niềm vui của Tần La đến thật nhẹ nhàng và đơn giản. Thấy Sở Minh Tranh gật đầu, chính cô bé còn vui hơn cả nàng ấy, liền toe toét cười, đôi mắt híp lại thành một đường chỉ nhỏ xíu.
Bất cứ ai khi nhìn thấy nụ cười ngây thơ trong sáng này, cũng sẽ cảm thấy nỗi phiền muộn nặng nề trong lòng vơi đi ít nhiều.
Sở Minh Tranh đang định mở lời thì bỗng thấy ánh mắt cô bé lóe lên, nhìn thẳng về một góc nào đó trên hành lang dài: “Tạ ca ca!”
Nàng ấy vừa quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy bóng dáng cao ráo của một thiếu niên trong bóng tối.
Tạ Tầm Phi tuy tuổi còn nhỏ nhưng đã trổ mã rất cao ráo, lại còn cực kỳ gầy. Hắn đứng thẳng tắp trong bóng tối, tựa như một thanh kiếm chưa ra khỏi vỏ.
Sở Minh Tranh không thích khí chất toát ra từ người hắn.
Ngũ quan vốn đẹp đến diễm lệ nhưng lại ẩn chứa đầy vẻ u ám, tà khí. Đôi mắt hắn lúc nào cũng lười biếng nhướng lên, và cho dù khóe miệng đang cười, người ta cũng chẳng thể nhìn ra được một chút cảm xúc vui vẻ nào. Đó là thứ khí tức đã được nuôi dưỡng từ lâu trong vũng bùn và biển máu, hòa hợp một cách hoàn hảo với bóng tối.
Thế nhưng không hiểu sao, La La dường như lại rất thân thiết với hắn.
“Tạ ca ca, sáng nay huynh đã đi đâu vậy?”
Tần La lon ton chạy đến bên cạnh thiếu niên, không nói không rằng liền kéo lấy tay áo hắn, dẫn Tạ Tầm Phi về phía bàn đá: “Bọn muội đều đang đợi huynh về ăn điểm tâm đó.”