Chương 12

"Chúng ta dẫn muội lên núi hái trái cây ăn nhé!" Đôi mắt Lâm Tử Hàn sáng lấp lánh.

Lên núi ư?

Hay quá, cô bé đang lo không biết làm sao để lấy đồ ra.

"Hai đứa muốn hái trái cây thì tự đi đi, muội muội còn nhỏ, leo núi không nổi đâu." Tuyết Phù nghe thấy động tĩnh, thò đầu ra nói.

"Nương, con muốn đi!" Lâm Vãn Nguyệt đứng dậy, ánh mắt kiên định: "Con muốn đi cùng các ca ca!"

"Vậy... được thôi." Tuyết Phù trầm ngâm giây lát rồi dặn dò: "Tam nhi, Tứ nhi, hai đứa phải trông chừng muội muội cho cẩn thận. Trời vừa mưa xong, đường núi trơn trượt, hai đứa phải để ý kẻo muội muội ngã."

Lâm Tử Thu và Lâm Tử Hàn gật đầu lia lịa như giã tỏi.

Hai anh em mỗi người cầm theo một chiếc giỏ nhỏ, một người nắm một bàn tay nhỏ bé của muội muội, ba huynh đệ liền đi về phía sau núi.

Nơi này họ đã quen thuộc từ lâu, hai cậu bé chẳng để tâm gì nhiều, vị trí rau dại và trái cây mọc ở đâu, họ đều thuộc lòng.

Trong rừng sau cơn mưa, thứ mọc nhanh nhất không gì bằng nấm dưới lớp lá cây khô. Đem về nấu canh thì tươi ngon vô cùng, xào lên ăn thì hương vị cũng tuyệt.

Nhưng hai cậu không hề nghĩ tới, Lâm Vãn Nguyệt chủ động xin đi cùng là vì cô bé muốn quay về biệt thự nhỏ của mình.

Lâm Vãn Nguyệt ở nhà họ Lâm, nhân lúc đi vệ sinh đã phát hiện ra rằng chỉ cần trong đầu nghĩ đến hình dáng biệt thự là có thể quay về đó.

Ngay cả những đồ dự trữ trong biệt thự cũng có thể lấy ra được.

Nhưng dù Lâm Vãn Nguyệt đã nghĩ mãi cũng không tìm ra được lý do hợp lý để giải thích về nguồn gốc của những lương thực này.

Giờ đây nhân cơ hội đi cùng tam ca tứ ca, cô bé vội vàng tìm dịp để vào không gian biệt thự của mình.

Đôi chân nhỏ bé chạy vội vã trong biệt thự rộng lớn trống trải.

Tủ lạnh quá cao, cô bé phải kê ghế nhỏ, kiễng chân đứng trên ghế mới mở được cửa tủ lạnh, lấy ra dâu tằm và trứng gà bên trong.

...

Bên ngoài không gian.

Lâm Tử Thu hái được một cây nấm dù xinh đẹp, đang đắc ý định đem cho muội muội xem.

Nhưng khi cậu đi đến sau gốc cây, lại kinh ngạc phát hiện muội muội đã biến mất.

Lâm Tử Thu sợ đến nỗi nấm trong tay rơi xuống đất, rồi vội vàng nhìn quanh bốn phía, nhưng vẫn không thấy bóng dáng muội muội đâu.

"Tứ đệ, sao thế?" Lâm Tử Hàn ném nấm và trái cây vừa nhặt được vào giỏ, thấy đệ đệ mình cuống quýt gãi tai gãi gáy, liền đi về phía đó.

"Hu hu hu..." Lâm Tử Thu nhìn huynh trưởng, mắt đỏ hoe, giọng mang đầy vẻ ủy khuất: "Ca... hức... giờ phải làm sao? Muội muội của chúng ta mất tích rồi!"

"Cái gì?" Lâm Tử Hàn cũng chẳng màng đến mấy cây nấm chưa kịp hái, ba bước làm hai chạy đến sau gốc cây: "Muội muội mất tích rồi sao?"

Muội muội của cậu đâu rồi?

Muội muội thơm thơm bé bỏng của cậu đâu rồi?

Sao lại biến mất rồi!

"Thật... thật sự không thấy rồi!" Lâm Tử Hàn lòng rối như tơ vò, dù sao cậu bé cũng chỉ là đứa trẻ năm tuổi, chưa từng trải qua chuyện đánh mất muội muội bao giờ.

Lâm Tử Thu càng khóc to hơn: "Hu hu hu..."

Ngay lúc hai huynh đệ đang run rẩy định liều mạng chịu roi vọt của bà nội để quay về nhà tìm người giúp đỡ...

"Ca ca!" Một giọng nói trong trẻo ngọt ngào chợt vang lên, khiến tiếng khóc của Lâm Tử Thu lập tức im bặt.

Lâm Vãn Nguyệt trong bộ y phục rộng thùng thình ôm một tàu lá chuối to, màu xanh biếc của lá càng tôn thêm làn da trắng mịn của cô bé.

Gương mặt nhỏ nhắn gầy gò điểm một nụ cười ngọt ngào.

"Muội muội, muội chạy đi đâu vậy?" Lâm Tử Hàn chưa kịp lau nước mắt đã vội vàng chạy đến trước mặt Lâm Vãn Nguyệt.

"Ca ca, nhìn này~" Lâm Vãn Nguyệt vui vẻ đưa những thứ trong tàu lá chuối đến trước mặt Lâm Tử Hàn: "Muội nhặt được đó."

Trong tàu lá chuối lớn bất ngờ chứa đến hơn mười quả trứng gà, cùng với vài loại trái cây dại mà bọn họ chưa từng thấy bao giờ.

"Những thứ này đều do muội muội nhặt được sao?" Lâm Tử Thu cũng bước đến gần, lau nước mắt nước mũi, rồi định chộp lấy một quả việt quất tím sẫm cho vào miệng.

Nhưng đã bị người huynh trưởng thân yêu của cậu đánh rơi mất.

"Không được ăn!" Lâm Tử Hàn nghiêm nghị nói: "Phụ thân từng dạy, những trái cây dại chưa từng ăn không được tùy tiện nếm thử."

"Được mà." Lâm Vãn Nguyệt biết lời Lâm Uy Minh nói đúng, nhưng cô bé không nỡ để thức ăn phí phạm: "Cái này ăn được!"

Thấy hai người vẫn đề phòng, cô bé đành làm mẫu bằng cách bỏ một quả việt quất vào miệng: "Ngọt lắm."

"!!!" Lâm Tử Hàn lập tức như đối mặt với đại địch, vội vàng một tay bóp má cô bé, một tay móc họng: "A a a a, mau nhổ ra đi... Vãn Vãn ngoan, không được ăn!"

"Oẹ!" Lâm Vãn Nguyệt không kịp phòng bị, bị móc đến buồn nôn.

Tam ca này của cô bé có phải là thiếu tâm nhãn không?

Lâm Vãn Nguyệt vùng vẫy đẩy tay cậu ra, há miệng ra cho thấy đã nuốt xuống rồi.