Vương Sóng thấy tình thế bất lợi, lập tức lớn tiếng nói nếu mất đi sự ủng hộ của các thôn dân, ngày lành sẽ tận.
Nói rồi nhìn ông ba thôn trưởng, đưa mắt ra hiệu.
Thôn trưởng dùng toàn lực, giục tạo ra một cục đất trước mặt các thôn dân.
“Mau nhìn xem, đây là năng lực thần linh ban. Năng lực của thằng kia là giả, nó lừa gạt.”
Nhìn thấy thôn trưởng tụ ra cục đất, Vương Sóng lập tức hô hào với đám thôn dân phía sau.
Thấy trên mặt các thôn dân dao động, bọn họ vẫn luôn sống dưới ách thống trị của thôn trưởng và Vương Sóng, đã sớm tin tưởng mù quáng.
Bùi Sâm thấy thế, một đạo lôi điện bổ tới đám người, thôn dân giật điện đổ ngã, tất cả tê liệt ngã trên mặt đất.
“Tín đồ của thần ư, thôn trưởng có năng lực đó sao, ông ta là tín đồ giả. Tôi nghe thần linh chỉ dẫn, sai tôi tới giải cứu, để mấy người thấy rõ bộ mặt thật của thế giới này.”
Nếu thôn dân tin tưởng thần linh một cách mù quáng, Bùi Sâm vờ như mình cũng là một trong những tín đồ của thần, dùng lôi điện ép người, ép đến khi tỉnh táo lại mới thôi.
“Kẻ có năng lực mới là tín đồ của thần, thôn trưởng là giả, ông ta giả mạo tín đồ của thần.”
Các thôn dân tin lời Bùi Sâm.
Cả người run rẩy, tay chân tê dại, không tin không được.
“Tôi muốn thay thế thần linh, trừng phạt tín đồ giả mạo, các ngươi có khúc mắc gì thì mau nói.”
Bùi Sâm không phải kẻ thích gϊếŧ chóc nhưng nơi đây đông thôn dân, muốn xông ra ngoài, không gϊếŧ một người mở đường máu thì rất khó.
Bùi Sâm rõ ràng dư sức thoát thân, lại bó tay bó chân không muốn động tay với thôn dân. Cho dù mạt thế ập đến, hắn cũng không muốn hai tay dính đầy máu tươi nhân loại.
Nhân loại bởi vì mạt thế mà gϊếŧ hại lẫn nhau, đây là một sự kiện đáng buồn.
“Chúng tôi không có khúc mắc, cầu ngài tín đồ trị tín đồ giả.”
Trong tiếng hoan hô của thôn dân, Bùi Sâm vặn gãy cổ thôn trưởng.
Trừng phạt thôn trưởng là đúng tội, tội không thể tha thứ. Bùi Sâm không cần hỏi cũng đoán ra.
Mạt thế đến, thôn trưởng thức tỉnh dị năng rồi bịa đặt có thần linh giáng xuống trừng phạt lừa gạt thôn dân.
Tẩy não không ngừng, hơn nữa thôn trưởng có dị năng khiến các thôn dân đặt niềm tin tuyệt đối vào thần.
Cho nên bọn họ ngăn cản người đi ngang qua thôn, đánh cướp vật tư, coi những người qua đường là vật tế hiến cho thần. Trên thực tế những người này đều bị vứt cho tang thi ăn.
Nghĩ đến đây, Bùi Sâm có một nghi hoặc, thôn trưởng là dị năng giả cấp 1, làm sao ra lệnh cho nhiều tang thi.
Trừ phi trong nhà ông ta có nuôi một con tang thi cấp cao có thể ra lệnh nhiều tang thi khác.
Nghĩ đến đây, Bùi Sâm ra lệnh thôn dân bắt lấy Vương Sóng.
Vương sóng chỉ là người thường, huống chi vừa bị điện giật, mất năng lực hành động, dễ dàng bị mấy thôn dân trói chặt.
Thôn dân trong nhà mở cửa ra nói với thôn dân ngoài cửa thôn trưởng là tín đồ giả.
Bùi Sâm mới là tín đồ thần linh chân chính, là tín đồ thần linh phái tới cứu vớt bọn họ.
Các thôn dân bị tẩy não nghe Bùi Sâm là tín đồ của thần, tin tưởng không chút nghi ngờ, cung kính quỳ lạy Bùi Sâm.
Bùi Sâm còn tưởng mình xuyên đến cổ đại, còn xuyên trúng hoàng tộc phong kiến.
“Dẫn tôi đến nhà thôn trưởng.”
Các thôn dân nghe lời không dám từ chối, một đám người đi tới nhà thôn trưởng.
Vương Sóng bị trói đi đằng trước nhưng kỳ quái ở chỗ càng tới gần nhà, sắc mặt càng thêm sợ hãi.
“Ngài tín đồ, tôi biết mình có tội nhưng tôi cũng bị lừa, cầu xin ngài rộng lượng, khoan thứ tội lỗi.”
Vương Sóng xin tha, chứng tỏ biết rõ trong nhà coòn có thứ khủng bố hơn.
So với bị xé xác, tình nguyện chết thanh thản hơn.
“Vội vã xin chết, có phải trong nhà giấu đồ.”
Vẻ mặt Bùi Sâm lạnh nhạt nhìn Vương Sóng, cặp ba con này không sợ chết, còn dám nuôi dưỡng tang thi cấp cao.
Hắn dẫn theo các thôn dân ùa vào trong nhà thôn trưởng, lầu trên lầu dưới đều tìm một lần vẫn không có phát hiện bóng dáng tang thi cấp cao.
“Giấu tang thi ở đâu?”
Bùi Sâm hỏi thẳng, sắc mặt Vương Sóng cứng đờ, vừa định bịa chuyện dối lừa Bùi Sâm, lại bị một đạo lôi điện bổ giữa đỉnh đầu, tóc cháy dựng lên, tản ra mùi khét.
“Nghĩ kỹ rồi trả lời, nếu không tôi sẽ sử dụng lôi điện đánh chết, cực kỳ đau khổ, sống không bằng chết.”
Vương Sóng sợ tới mức cả người run rẩy, thành thật trả lời ở tầng hầm.
Bùi Sâm mở cửa tầng hầm, phát hiện bên trong xích một người phụ nữ, đầu tóc hoa râm gần năm muơi, nhìn dáng vẻ giống vợ của thôn trưởng.
“Đây không phải là vợ thôn trưởng sao, sao lại bị thôn trưởng nhốt ở chỗ này.”
“Ai nha, vợ thôn trưởng biến thành tang thi, khó trách phải dùng xiềng xích khóa lại.”
“Biến thành tang thi rồi còn không gϊếŧ, không cẩn thận thả ra, cắn người trong thôn thì sao.”
Các thôn dân phía sau khe khẽ nói nhỏ, khó tin thôn trưởng nhốt người vợ tang thi dưới tầng hầm.
Quả nhiên giống như suy đoán của Bùi Sâm, vợ thôn trưởng là tang thi cấp hai.
Dưới sự ép hỏi của Bùi Sâm, Vương Sóng nói ra mọi chuyện.
Vợ thôn trưởng đã sớm biến thành tang thi, bọn họ dùng huyết nhục nhân loại cho ăn mới đạt đến trình độ này.
Ngay cả thần linh cũng do nhà bọn họ bịa đặt phối hợp với dị năng của thôn trưởng, còn có bà vợ biến thành tang thi.
Trong thôn không có tang thi, là bởi vì những tang thi đó đều nghe theo vợ của thôn trưởng, trốn xuống hầm quảng trường.
Các thôn dân nghe lời thôn trưởng ngăn cản người sống đi ngang qua, coi hok là vật tế, thực tế là cho những tang thi đó ăn.
Thôn trưởng còn mưu toan muốn chế tạo ra một đội quân tang thi, chẳng qua bà vợ tang thi ngày càng khó khống chế, ông ta đành từ bỏ.
“Hai ba con này thật quá đáng, xoay người ta như chong chóng!”
“Phải gϊếŧ nó, bởi vì ba con mày mà tao phạm nhiều tội nghiệt!”