Chương 30 Tiểu tang thi nhát gan

Tiếp tục dưỡng Mộc Dĩ An rốt cuộc là tốt hay xấu, sau này có bị phản phệ, lúc trấn áp không được tiểu tang thi có đào tinh hạch trong óc hắn ăn.

“Ngao ô ~”

Trong lòng Bùi Sâm hiện lên rất nhiều suy nghĩ nhưng nhìn vẻ mặt sợ hãi của Mộc Dĩ An trước mắt lại cảm thấy bản thân buồn lo vô cớ.

Mộc Dĩ An vội vàng thu dây đằng, ba tang thi thẳng tắp rơi trên mặt đất. Tiểu tang thi sợ tới mức liên tục lui về phía sau, sợ hãi ngồi xổm trên mặt đất, đôi tay ôm thân thể, lộ ra một đôi mắt to ướt dầm dề, đáng thương nhìn Bùi Sâm.

“Ngao ô ~”

……

Bùi Sâm cảm thấy phỏng đoán sai, Mộc Dĩ An nhát như chuột, nếu không phải hắn bức Mộc Dĩ An, e rằng Mộc Dĩ An không dám thả ra dây đằng.

“Ngao ô ~”

Nhìn thấy Bùi Sâm không phản ứng, Mộc Dĩ An càng thêm đáng thương gào một tiếng.

Động tác mới gϊếŧ tang thi có bao nhiêu soái, hiện tại liền có bao nhiêu đáng thương.

Bùi Sâm bất đắc dĩ đi lên trước, một tay kéo tiểu tang thi ôm vào trong ngực, nhẹ nhàng vỗ sau lưng trấn an.

“Không phải sợ, làm rất tốt, ngoan ngoãn nghe lời gϊếŧ chết bọn chúng.”

Bùi Sâm móc ra tinh hạch trong túi, vẻ mặt ôn nhu cúi đầu, nhét trong miệng Mộc Dĩ An.

Cánh môi Mộc Dĩ An hồng nhạt ngậm tinh hạch, tới giờ phút này thân thể nhỏ còn run rẩy, miệng ngậm tinh hạch lại không có động tác gì.

Xem ra đã bị dọa.

Bùi Sâm bất đắc dĩ vỗ trán, nhẹ nhàng bẻ miệng Mộc Dĩ An ra, đẩy tinh hạch vào.

Lòng bàn tay ấn lên môi đỏ mềm mại, chạm vào đầu lưỡi mềm nộn bên trong, còn có hàm răng tuyết trắng. Động tác Bùi Sâm cứng đờ, sau đó đè môi Mộc Dĩ An.

“Ngao ô ~”

Mộc Dĩ An chậm rãi nhai tinh hạch, cả người dựa vào Bùi Sâm, hai tay nắm chặt góc áo hắn.

“Không phải sợ, không sao, làm rất tốt, tôi gϊếŧ thêm mấy tang thi, trở về cho cậu ăn thêm tinh hạch được không.”

Bùi Sâm thấp giọng dụ dỗ, trấn an cảm xúc tiểu tang thi, trong tiếng lẩm bẩm ôn nhu tiểu tang thi mới bình tĩnh trở lại.

Trong miệng ngậm tinh hạch luyến tiếc nuốt vào, ánh mắt đáng thương nhìn Bùi Sâm, sau đó dùng răng nanh cắn mấy cái, đưa tinh hạch lớn bằng móng tay cho Bùi Sâm.

“Ngao ô ~”

Đối mặt Mộc Dĩ An đưa qua tinh hạch, nghĩ đến trước kia cho ăn nhiều lần không phí công nuôi dưỡng, ít nhất còn biết cảm ơn.

“Tôi không ăn, tự mình ăn đi.”

Bùi Sâm trở tay nhét tinh hạch lớn bằng móng tay trở lại trong miệng Mộc Dĩ An.

Mộc Dĩ An ăn tinh hạch lộ ra tươi cười xán lạn, bên môi lộ ra má lúm đồng tiền nhỏ, không phát hiện ánh mắt Bùi Sâm nhìn cậu dần trở nên sâu thẳm.

Bùi Sâm quay đầu nhìn ba tang thi trên mặt đất, theo thường lệ cầm ống thép lục lọi trong óc, tinh hạch trong óc một tang thi trong số đó vỡ nát chia năm xẻ bảy.

Nghĩ đến phiến lá trên đỉnh đầu phóng ra dây đằng, lại nhìn khối tinh hạch vỡ vụn….

Hai phiến lá con yếu đuối mong manh, không ngờ dây đằng phóng ra vô cùng lợi hại, tinh hạch cứng hơn kim cương bị dây đằng dễ như trở bàn tay đánh nát.

Bùi Sâm quét sạch tang thi gần đó, tìm ra tổng cộng bốn tinh hạch.

“Ngao ô ~”

Trải qua sự tình vừa rồi, Mộc Dĩ An dựa sát Bùi Sâm, túm góc áo hắn không dám buông tay.

Tiểu tang thi nhát gan là lần đầu tiên Bùi Sâm gặp được.

Thật mau Bùi Sâm tìm ra tấm pin năng lượng mặt trời, lớn hay nhỏ đều mang đi.

Đi ra cửa hàng, Bùi Sâm đυ.ng phải một đám người, trong tay tên cầm đầu cầm một cây súng dài tự động, bên hông treo hai khẩu súng nhỏ.

“Hai người anh em có muốn gia nhập An Tâm xã.”