Chương 29: Tiểu tang thi chiến đấu

Chọn vài món hữu dụng bỏ vào túi, Bùi Sâm đưa cho Mộc Dĩ An một viên tinh hạch bảo cậu thu mấy thứ này.

Mộc Dĩ An cắn tinh hạch cứng rắn, tinh hạch bị cắn phát ra tiếng răng rắc, bàn tay vung lên cất toàn bộ đồ vật vào trong không gian.

“Đi thôi, đi tìm tấm pin năng lượng mặt trời.”

Vừa đi ra cửa hàng đồ điện lại đυ.ng mặt một đàn tang thi.

Bùi Sâm không chút nghĩ ngợi nâng lên gậy sắt, hung hăng gõ đầu tang thi.

Không ngờ gậy sắt kẹt trong đầu tang thi.

Bùi Sâm muốn rút gậy về, tang thi trước mắt gào rống, hành động mau lẹ nhào tới.

Tang thi cấp 1, còn thức tỉnh lực lượng, tang thi dị năng thân thể cường hóa.

Nếu tang thi bình thường đã sớm bị Bùi Sâm gõ nát đầu, cho dù là tang thi cấp 1 cũng chịu không nổi đòn hiểm.

Chỉ có tang thi dị năng trải qua thân thể cường hóa mới dẫn tới gậy sắt kẹt trong sọ.

Thần sắc Bùi Sâm ngưng trọng, tốc độ tang thi trước mắt rất nhanh, lòng bàn tay hắn ngưng tụ lôi điện bổ về phía tang thi.

Tang thi bị sét đánh cả người run rẩy, tóc dựng thẳng tản ra khói đen nhưng như cũ kiên quyết nhào tới Bùi Sâm, chẳng qua tốc độ chậm một ít.

Bùi Sâm thấy thế lấy ra ống thép, ống thép dẫn điện cắm vào trước ngực tang thi, lôi điện cường đại từ lòng bàn tay truyền qua làm cả người tang thi run rẩy ngã trên mặt đất.

Hắn rút mạnh gậy sắt ra, móc ra một quả tinh hạch từ bên trong.

“Ngao ô ~”

Mộc Dĩ An nhát gan tránh ở trong tiệm nhìn Bùi Sâm chiến đấu tang thi.

Thẳng đến Bùi Sâm móc ra một viên tinh hạch, lập tức nhảy nhót đi tới trước mặt Bùi Sâm.

“Ngao ô ~”

Mộc Dĩ An kéo góc áo Bùi Sâm, mềm như bông làm nũng.

Động tác vô cùng thuần thục, chắc chắn lúc còn là nhân loại thường xuyên theo người khác làm nũng.

Hiện tại biến thành tang thi, mất đi ký ức, thói quen hành động bảo lưu trong vô thức.

“Muốn tinh hạch thì lấy đồ vật tới đổi.”

Bùi Sâm quơ quơ tinh hạch trong tay, thuận thế bỏ vào trong túi quần.

“Ngao ô ~”

Mộc Dĩ An chép chép miệng, biểu tình ngày càng sinh động, có ý nghĩ riêng.

Chứng tỏ tiến hóa thông minh, nếu Bùi Sâm tiếp tục cho ăn, không dám tưởng tượng Mộc Dĩ An đến cuối cùng sẽ tiến hóa thành bộ dáng gì.

Hiện tại lấy chỉ số thông minh của Mộc Dĩ An tương đương nhân loại ba tuổi.

Biết cái gì gọi là sợ hãi, cũng biết tinh hạch là đồ ăn, nghe hiểu một phần lời nói của Bùi Sâm.

“Đi thôi, tấm pin năng lượng mặt trời còn chưa tìm được đâu.”

Động tĩnh đánh nhau khiến mấy tang thi chú ý, gào rống chạy tới nơi này.

Bùi Sâm không sợ chút nào, đẩy Mộc Dĩ An trốn sau lưng ra.

“Gϊếŧ sạch ba tang thi, tinh hạch là của cậu.”

Mộc Dĩ An nhìn ba tang thi bộ mặt dữ tợn trước mắt, sợ tới mức cả người run bần bật, ngay cả phiến lá trên đỉnh đầu cũng hoàn toàn trốn trong tóc đen.

Tang thi không hứng thú đồng loại nên lướt qua, nhào về Bùi Sâm phía sau.

“Nếu tôi gϊếŧ, tinh hạch là của tôi.”

Bùi Sâm cố tình kí©h thí©ɧ Mộc Dĩ An, hắn muốn nhìn Mộc Dĩ An ăn nhiều tinh hạch, chiến lực thế nào.

“Ngao ô ~”

Nghe được tinh hạch Mộc Dĩ An nóng nảy, hai chiếc lá cây tinh thần phấn chấn chui ra ngoài, bề mặt lá cây phóng ra ba sợi dây đằng, không chút do dự xuyên thấu đại não tang thi.

Tang thi đứng thẳng tắp tại chỗ, bị ba sợi dây đằng treo lên cao.

Nhìn Mộc Dĩ An nhẹ nhàng không tốn sức treo cổ chúng lên, đồng tử Bùi Sâm co rụt, xem ra Mộc Dĩ An còn mạnh hơn trong tưởng tượng.