Chương 28: Đét mông

Bùi Sâm bất đắc dĩ đi vào, nắm hai phiến lá con.

“Đi theo tôi tìm vật tư, bằng không cậu không có tinh hạch ăn, hiểu không.”

“Ngao ô ~”

Mộc Dĩ An không hiểu, bĩu môi ngồi trên sô pha.

“…… Có phải muốn nếm tư vị bị sét đánh.”

Trầm mặc một lúc lâu, Bùi Sâm uy hϊếp.

Mộc Dĩ An giống như nghe hiểu hai từ sét đánh, sợ tới mức cả người run lên, hai phiến lá con trên đỉnh đầu co rụt theo.

“Ngao ô ~”

Mộc Dĩ An mềm như bông kêu, vội vàng lộ ra nụ cười lấy lòng Bùi Sâm.

Bùi Sâm túm cổ áo, xách người lên. Bị xách lên Mộc Dĩ An cũng không thành thật, hai tay hai chân đong đưa lung tung.

“Thành thật một chút!”

Bùi Sâm dứt khoát khiêng Mộc Dĩ An trên vai, bàn tay vỗ lên mông tiểu tang thi, đi thẳng ra ngoài cửa.

“Ngao ô ~”

Hai mắt Mộc Dĩ An mê mang nhìn dưới mặt đất, có phải bị người ta đét mông……

“Ô ~”

Mộc Dĩ An ủy khuất méo miệng nhưng biến thành tang thi mất đi công năng rơi lệ, giờ phút này ủy khuất gục đầu mặc Bùi Sâm khiêng trên vai.

Lên xe, Mộc Dĩ An bĩu môi rầu rĩ không vui, trong miệng nhỏ giọng ngao ô ngao ô nhắc mãi.

Không biết còn tưởng đang mắng người.

Hoặc là nói Mộc Dĩ An đang mắng người, chẳng qua đối tượng bị mắng nghe không hiểu.

Một đường ngao ô ngao ô, ngao tới trung tâm thành phố. Bùi Sâm từ trên xe đi xuống, nạp điện năng lượng mặt trời ở khu hàng vật liệu xây dựng.

Hắn ngừng trước cửa hàng bán đồ điện, chuẩn bị đóng gói tất cả mang đi.

Thành phố S biến thành tang thi một nửa dân số, bọn họ du đãng trên phố, động tác nhanh nhạy hơn trước.

Bùi Sâm kéo Mộc Dĩ An ra cửa xe, một tang thi có biết mở cửa xe không hắn không rõ.

“Ngoan ngoãn đi theo phía sau, không nghe lời sẽ bị bọn họ ăn luôn.”

Bùi Sâm đe dọa Mộc Dĩ An, chỉ vào những tang thi. Bộ mặt tất cả tang thi du đãng đều dữ tợn, trên mặt máu tươi khô cạn, thịt thối hỗn hợp, tản mát ra mùi thối mãnh liệt.

“Ngao ô ~”

Mộc Dĩ An ngoan ngoãn gật đầu, vươn tay nắm góc áo Bùi Sâm, sợ hãi co cả người phía sau hắn.

……

Một con tiểu tang thi sợ hãi tang thi, Bùi Sâm không biết nên khóc hay nên cười.

Dọa sợ Mộc Dĩ An không dám chạy loạn là được.

Trong tay Bùi Sâm cầm gậy sắt, bề mặt gắn gai nhọn, đối với tang thi chính là một vũ khí tính sát thương rất lớn.

Mộc Dĩ An nắm chặt góc áo hắn, thật cẩn thận đi theo phía sau, ngay cả hai phiến lá con đỉnh đầu cũng sợ hãi trốn vào tóc đen.

Bùi Sâm liếc mắt thấy một màn này, phiến lá con có trí tuệ, phiến lá cũng biết sợ hãi sao?!

Thời mạt thế phát sinh cái gì đều không hiếm lạ. Bùi Sâm kiềm chế nghi hoặc, dẫn tiểu tang thi nhẹ bước đi vào cửa hàng.

Lúc này tang thi phát hiện nhân loại dựa vào âm thanh, một chút động tĩnh nhỏ đủ để quấy nhiễu bọn họ.

Mấy tang thi hướng đến chỗ Bùi Sâm, bị hắn dứt khoát lưu loát đập nát đầu, Bùi Sâm tìm kiếm tinh hạch trong óc.

Óc trắng và máu đen dính đầy tay, Bùi Sâm không có thu hoạch, đứng lên.

Xác suất trong đầu tang thi linh giai có tinh hạch quá thấp, hắn gϊếŧ ít nhất trăm tang thi, mới có hai mươi mấy tinh hạch.

“Ngao ô ~”

Như là biết động tác Bùi Sâm đại biểu cho cái gì, vẻ mặt Mộc Dĩ An chờ mong nhìn hắn.

“Không có tinh hạch.”

Bùi Sâm lau tay lên quần áo tang thi.

“Ngao ô ~”

Mộc Dĩ An uể oải rũ đầu, khuôn mặt nhỏ trắng nõn nhăn lại.