Chương 27: Bán manh

“Đứng lên xuất phát đi thu thập vật tư.”

Mộc Dĩ An nằm trên mặt đất, tròng mắt chuyển động xoay tròn, nhìn đến lôi điện trong lòng bàn tay Bùi Sâm, lộc cộc bò dậy.

“Ngao ô ~”

Tiểu tang thi mềm như bông tru, thái độ lấy lòng.

Hiển nhiên là vừa rồi bị sét đánh, ăn qua giáo huấn, biết hiện tại đánh không lại Bùi Sâm.

“Còn biết kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, xem ra không ngốc.”

Bùi Sâm xoa đỉnh đầu Mộc Dĩ An, mặt mày mỉm cười giọng điệu sủng nịch.

Nói xong hắn đứng dậy đi ra cổng biệt thự, chắc chắn Mộc Dĩ An sẽ đuổi theo.

Mộc Dĩ An đứng tại chỗ, học theo động tác Bùi Sâm xoa xoa tóc, hai phiến lá run run, không tự giác nở nụ cười.

“Còn không mau đi theo.”

Bùi Sâm quay đầu lại nhìn đến Mộc Dĩ An cười rộ lên, má lúm đồng tiền nhỏ cười rộ lên đặc biệt ngọt, bên trong như đựng đầy rượu say lòng người.

“Ngao ô ~”

Hai chiếc lá xanh trên đỉnh đầu phát run, giấu trong móng tay màu đen, phá lệ thấy được.

Chân ngắn nhỏ lộc cộc chạy tới, hai chồi non trên đỉnh đầu rung theo.

“Hai chiếc lá cây, phải đội mũ giấu mới được.”

Đỉnh đầu mọc lá cây, trước kia chạm mặt dị năng giả hệ thực vật, cũng không nghe nói qua trên đầu mọc lá cây.

“Ngao ô ~”

Mộc Dĩ An không rõ nguyên do nghiêng đầu, chồi non đỉnh đầu biểu đạt tâm tình cũng ngóc lên.

“Đang bán manh sao.”

Bùi Sâm vươn tay, nhéo phiến lá đỉnh đầu, phiến lá kiều nộn, tươi đẹp ướŧ áŧ, xúc cảm sờ lên mềm mại.

Phiến lá bị sờ run lên, nghiêng phải nghiêng trái né tránh Bùi Sâm chạm đến.

Mộc Dĩ An khó nhịn nhe răng, bị niết phiến lá làm cậu khó chịu.

“Ngao ô ~”

Mộc Dĩ An lại không có cách nào tránh thoát tay Bùi Sâm.

Bùi Sâm nghĩ biện pháp tìm năng lượng mặt trời phát điện, điện cũng là đồ vật không thể thiếu.

“Xuất phát, nhân lúc tang thi chưa hoàn toàn tiến hóa, trữ hàng nhiều một chút, chờ đến ba tháng sau, khu an toàn thành phố A dựng lên, chúng ta lại dời đến thành phố A.”

Hiện tại đã có tin tức truyền đến thành phố A, bởi vì đó là thủ đô nên ứng biến nhanh tai họa.

Nhưng khu an toàn thành hình là vào ba tháng sau.

Khu an toàn thành phố A dựng năm bức tường phân cách tang thi, nhân loại cư trú ở trung tâm.

Bùi Sâm nói kế hoạch và tính toán cho Mộc Dĩ An nghe, mặc kệ Mộc Dĩ An có hiểu không.

“Ngao ô ~”

Ai ngờ Mộc Dĩ An nghiêm trang gật đầu, chạy nhanh về biệt thự, không muốn ra cửa.

“……”