Chương 26: Chơi xấu

Bùi Sâm nói xong, dứt khoát cắt đứt điện thoại. Mộc Dĩ An bên cạnh trừng to mắt nhìn Bùi Sâm, lại nhìn di động, sau đó vươn tay bắt được di động.

“Ngao ô ~”

Mộc Dĩ An ngạc nhiên chọc chọc di động, tang thi mất ký ức nhân loại, không có chỉ số thông minh, hành sự toàn dựa vào bản năng.

Mộc Dĩ An tò mò di động truyền đến âm thanh, lực đạo không cẩn thận đâm xuyên điện thoại.

“Ngao ô ~”

Biết bản thân làm sai, Mộc Dĩ An cúi đầu, đôi tay giấu phía sau, còn trộm giấu điện thoại sau lưng.

“Có phải lại trở nên thông minh.”

Mộc Dĩ An phá hư di động, hắn không để ý, qua một thời gian tất cả thiết bị đều sẽ không nhạy.

Kỳ sao mặt trời phá hủy thiết bị vệ tinh, di động như đồ bài trí không còn tác dụng.

Bùi Sâm bắt đôi tay Mộc Dĩ An tới trước mặt, sức lực cũng lớn rất nhiều, dễ như trở bàn tay thọc xuyên điện thoại.

“Ngao ô ~”

Mộc Dĩ An nghiêng đầu, theo bản năng nhét tay vào trong miệng, răng nanh nhòn nhọn ma sát móng tay cái.

Viên tinh hạch tang thi cấp một ngày hôm qua giúp Mộc Dĩ An tiến hóa.

Không biết Mộc Dĩ An tiến hóa tới trình độ nào, nhìn tiểu tang thi ngu xuẩn Bùi Sâm không nghĩ đã đạt đến trình độ chiến đấu với những tang thi ngoài kia.

“Đi thôi, hôm nay tiếp tục đi ra ngoài sưu tầm vật tư, đồ cần lấy còn rất nhiều.”

Bùi Sâm kéo Mộc Dĩ An đứng lên, nghe Bùi Sâm nói, Mộc Dĩ An chơi xấu nằm trên mặt đất.

An tĩnh nằm trên mặt đất, không có hô hấp không nhịp tim giống như một khối thi thể, đôi mắt mở to nhìn Bùi Sâm, thần sắc trên mặt phá lệ vô tội.

“Ngao ô ~”

Không biết Mộc Dĩ An muốn biểu đạt ý gì, tóm lại ngoan ngoãn nằm trên mặt đất không nhúc nhích.

“Muốn tinh hạch.”

“Ngao ô ~”

Nghe hai chữ tinh hạch mắt Mộc Dĩ An sáng rực lên nhưng vẫn nằm trên mặt đất không nhúc nhích.

“Không muốn ra cửa.”

“Ngao ô ~”

Mộc Dĩ An hưng phấn quơ chân múa tay, khẳng định suy đoán Bùi Sâm đúng.

“Vì sao không muốn ra cửa.”

Bùi Sâm ngồi trở lại trên sô pha, nhìn Mộc Dĩ An nằm trên mặt đất, thần sắc trên mặt ôn hòa gần như sủng nịch.

“Ngao ô ~”

Mộc Dĩ An bĩu môi, ngón tay giật giật lung tung, sau đó ngoan ngoãn nằm trên mặt đất.

“Không muốn ra cửa thì không có tinh hạch ăn, cần phải suy xét rõ ràng, cho dù lấy đồ trong không gian ra trao đổi, tôi cũng không cho ăn tinh hạch.”

Bùi Sâm phá hỏng kế hoạch Mộc Dĩ An, lẳng lặng nhìn người dưới đất.

“Ngao ô ~”

Mộc Dĩ An nhăn lại cái mũi thanh tú, lớn tiếng rống lên một tiếng, đột nhiên đầu ngón tay phóng dây đằng màu xanh lục đánh tới Bùi Sâm.

Bùi Sâm nghiêng người, tay mắt lanh lẹ nắm dây đằng, tia chớp màu tím theo dây đằng bổ lên thân Mộc Dĩ An.

Bị sét đánh Mộc Dĩ An thu dây đằng, sau đó súc cổ, vẻ mặt sợ hãi nhìn Bùi Sâm.

“Tôi còn đang nghĩ đột nhiên chơi xấu, là cảm thấy sau khi tiến hóa đánh thắng được tôi, bắt đầu muốn lật đổ ách thống trị phải không.”

Giọng nói Bùi Sâm trầm thấp giống như tình nhân nỉ non, ác ma nhỏ giọng.

Bùi Sâm đoán trúng tâm tư, Mộc Dĩ An rụt cổ, vô cùng ngoan ngoãn nhìn Bùi Sâm.