Chương 25: Chia tay

Người này đeo nón xanh cho hắn, còn liên hợp anh em hắn, đẩy vào đàn tang thi.

Thù hận cỡ đó làm sao cho qua.

“Sâm ca, cho dù không đi thành phố A, có thể tới thành phố H tìm anh không, một mình anh ở chỗ này rất sợ hãi.”

“Lục Phỉ không ở bên anh sao.”

Nghe Bùi Sâm hỏi chuyện, sắc mặt Thẩm Bạch đầu bên kia điện thoại cứng đờ, mở miệng nói như kiểu lạy ông tôi ở bụi này.

“Sâm ca nghe ai nói, Lục Phỉ không ở nơi này.”

Nghe Thẩm Bạch trả lời, trong mắt Bùi Sâm xẹt qua một tia trào phúng cực nhanh, sảng khoái mở miệng nói.

“Cho rằng ở bên Lục Phỉ che giấu rất tốt, coi toi thành đứa ngốc dễ chơi, nói đi công tác thật ra là hẹn hò tình nhân.”

Bùi Sâm lạnh nhạt chất vấn, đột nhiên ngả bài, đương nhiên là muốn chia tay Thẩm Bạch.

Người như Thẩm Bạch, cho dù chỉ treo cái danh bạn trai cũng làm hắn ghê tởm.

“Sâm ca, nghe anh giải thích, sự tình không phải như em nghĩ, anh có thể giải thích.”

Thẩm Bạch tái nhợt vô lực mở miệng nói, hiển nhiên cũng biết lý do thoái thác không giữ được người.

“Đều là Lục Phỉ câu dẫn, không liên quan tới anh, Sâm ca, anh thật sự thích em, là em quá lạnh nhạt.”

“Anh đã 25 tuổi, làm một ít hành động thân mật em đều không muốn, ngay cả nắm tay cũng khước từ.”

“Lúc trước nhắm vào hình tượng niên hạ tiểu chó săn thể lực tốt mới theo đuổi, ai biết một chút hứng thú đều không có. Vậy lúc trước vì sao đồng ý, rõ ràng có bạn trai, trong khi chồng còn sống lại giống ở góa.”

“Chớ có trách anh nɠɵạı ŧìиɧ ở bên bạn em, vì sao không xem lại bản thân, rõ ràng là em không muốn chạm vào anh, cho nên anh mới nɠɵạı ŧìиɧ.”

Thẩm Bạch phát tiết mấy tháng ủy khuất, lớn tiếng chất vấn Bùi Sâm.

“Anh biết em không thích anh, nếu không thích, vì sao đồng ý hẹn hò.”

“Đây là lý do anh nɠɵạı ŧìиɧ sao? Nói chia tay, tôi sẽ đồng ý, vì sao nɠɵạı ŧìиɧ phản bội tôi.”

Ba năm mạt thế Bùi Sâm không có yêu Thẩm Bạch nhưng coi anh ta là người thân, là người nhà có thể dựa vào.

“Bùi Sâm, chúng ta chia tay đi.”

Thẩm Bạch á khẩu trả lời không được, che giấu chột dạ rống lớn.

“Ngao ô ~”

Thẩm Bạch đột nhiên rống to khiến Mộc Dĩ An hoảng sợ rống lên một tiếng.

“Bùi Sâm, bên cạnh em là ai, còn trách anh nɠɵạı ŧìиɧ, rõ ràng bên cạnh em cũng có người khác!”

Lấy lại tự tin, Thẩm Bạch kiêu căng ngạo mạn lên.

“Đều nɠɵạı ŧìиɧ, dựa vào cái gì trách anh, chúng ta đều chung một loại!”

Nói thế có thể triệt tiêu tội lỗi trong lòng Thẩm Bạch, tiếng rống càng lúc càng lớn, ngữ khí biến thành khinh miệt.

Bùi Sâm không muốn giải thích, bởi vì hắn đã sớm không có tình cảm với Thẩm Bạch, không có tình cảm thì không cần giải thích.

Huống chi tâm tư đối tiểu thiếu gia không nhất định thuần túy.

“Nếu như vậy, chúng ta chia tay đi.”