Sáng sớm ánh mặt trời lũ lượt chiếu vào, Bùi Sâm mở hai mắt, nhìn đến Mộc Dĩ An bên cạnh vô cùng ngoan ngoãn giao ngón tay, hai mắt nhắm chặt.
“Có thể mở mắt.”
Nghe thế Mộc Dĩ An chậm rãi mở hai mắt, đôi mắt đã khôi phục màu đen như mực bình thường, đồng tử tròn tròn đáng yêu.
“Ngao ô ~”
Mộc Dĩ An nhe răng, hai chiếc răng nanh nhìn qua càng thêm sắc bén.
Bùi Sâm hiểu ý nhét tinh hạch vào trong miệng Mộc Dĩ An, khi lòng bàn tay ấn đến đôi môi no đủ, động tác tạm dừng một giây, sau đó làm như không có việc gì đè xuống.
“Ngao ô ~”
Mộc Dĩ An hưởng thụ ăn tinh hạch, nhận thấy ngón tay tác loạn trên môi, bất mãn ngao một tiếng, đầu lưỡi phấn nộn đẩy ngón tay Bùi Sâm.
Bùi Sâm nhìn chằm chằm đầu lưỡi Mộc Dĩ An, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.
Tựa như có tật giật mình từ trên giường bò dậy, vội vàng xuống dưới lầu.
Mộc Dĩ An vừa lòng ăn xong tinh hạch, sau đó bò xuống giường.
Hôm nay mặc áo khoác nhỏ màu lam, đây là Bùi Sâm chọn.
Áo khoác nhỏ màu lam phụ trợ tiểu thiếu gia càng thêm tinh xảo khí chất, thật giống thiếu gia nhà giàu trước mạt thế xảy ra.
Mộc Dĩ An cộp cộp cộp đi xuống lầu, nhìn đến Bùi Sâm đang nấu mì sợi, bưng chén ngồi trên sô pha, ánh mắt thâm trầm nhìn chằm chằm di động trên bàn trà.
Tiếng chuông di động vang liên tục, biểu tình Bùi Sâm lạnh nhạt, ánh mắt di động có thể coi là thù hận.
Thật mau đầu bên kia ngưng, sau đó một lần nữa tiếng chuông lại đổ lên.
Mộc Dĩ An ngồi xuống bên người Bùi Sâm, tò mò nhìn chằm chằm di động vang không ngừng.
“Ngao ô ~”
Cậu nghiêng đầu, đối với vật nhỏ phát ra âm nhạc cảm thấy hứng thú.
Mộc Dĩ An vươn tay, cánh tay trắng nõn, ngón tay tinh tế thon dài, móng tay ngắn ngủn bao trùm một tầng màu đen, nhìn qua giống sơn móng tay.
“Ngón tay sao lại thế này.”
Bùi Sâm tay mắt lanh lẹ bắt lấy tay Mộc Dĩ An, nhìn chằm chằm móng tay đen nhánh.
“Ngao ô ~”
Mộc Dĩ An ngây ngốc nhìn ngón tay, không rõ Bùi Sâm đang nói cái gì.
“Bỏ đi, hỏi cũng vô dụng, thân thể biến hóa một hỏi ba không biết.”
Bùi Sâm buông tay, tay Mộc Dĩ An thẳng tắp dừng mặt trên di động, vừa lúc ấn nút nghe.
“Sâm ca, cuối cùng cũng nhận điện thoại……!”
Đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng điệu kinh hỉ, không thể tin, không thể tin điện thoại chuyển được.
“Ừ.”
Bùi Sâm lãnh đạm trả lời nhưng đầu bên kia không ngại, bởi vì biết Bùi Sâm luôn như thế.
“Sâm ca, còn ở thành phố S sao?!”
Thẩm Bạch là bạn trai Bùi Sâm, mở miệng dò hỏi.
Trong khoảng thời gian này Bùi Sâm vội vàng trữ hàng vật tư, quên mất có bạn trai.
“Còn ở.”
Nghe Bùi Sâm trả lời, Thẩm Bạch thở dài nhẹ nhõm một hơi, sau đó nhanh chóng nói.
“Sâm ca, nghe nói thành phố A đã thành lập khu an toàn, có muốn cùng đi, anh ở thành phố H, đến đón anh rồi chúng ta cùng đi.”
Thẩm Bạch vội vã nói, một mình không có dũng khí đi thành phố A mới nghĩ tới Bùi Sâm.
“Tạm thời không đi thành phố A, ở thành phố S khá tốt.”
Bùi Sâm tạm thời không nghĩ đến bạn trại, sau này nên tính dùng thủ đoạn nào trả thù.