Chương 23: Ngủ

Mộc Dĩ An dọa hắn hoảng sợ, Bùi Sâm xoa huyệt Thái Dương, bất đắc dĩ nhìn đối phương.

Lúc này Mộc Dĩ An cũng mở hai mắt, dưới tình huống bật đèn nhỏ đầu giường, Bùi Sâm vẫn nhìn thấy hai mắt Mộc Dĩ An tản ra lục quang.

Ánh sáng mỏng manh nhưng khiến người ta không thể bỏ qua.

“Không ở dưới lầu xem TV, chạy lên đây làm cái gì.”

“Ngao ô ~”

Mộc Dĩ An nằm ngay ngắn ở trên giường, vươn đôi tay khoa tay múa chân, khoa tay múa chân nửa ngày, Bùi Sâm vẫn không hiểu.

“Muốn nói cái gì.”

Bùi Sâm phát giác bản thân ôm tâm tư Mộc Dĩ An cách đây không lâu, giờ phút này nhân vật chính xuất hiện bên người, còn ngủ bên cạnh.

Đủ cho tâm tư Bùi Sâm nhộn nhạo, hắn nỗ lực che giấu sắc mặt sợ Mộc Dĩ An nhìn ra tâm tư mình, ngay sau đó lại nghĩ Mộc Dĩ An chỉ là tang thi thôi.

“Ngao ô ~”

Mộc Dĩ An khoa tay múa chân mệt mỏi, thấy Bùi Sâm không có chút phản ứng, thở phì phì trừng mắt.

“Tiểu tổ tông ơi đã 3 giờ sáng, làm ơn cho tôi ngủ đi, ngày mai còn có rất nhiều chuyện cần làm.”

“Ngao ô ~”

Mộc Dĩ An như cũ nằm ở trên giường, nghe không hiểu lời Bùi Sâm nói.

“Nếu muốn ở chỗ này ngủ cũng có thể nhưng không thể lộn xộn.”

“Ngao ô ~”

Những lời này Mộc Dĩ An như nghe hiểu, ngoan ngoãn gật đầu.

Không biết nên nói Mộc Dĩ An thông minh thật hay giả thông minh hoặc lựa chọn nghe những lời muốn nghe.

“Ngủ.”

Gϊếŧ tang thi một ngày, nửa đêm Bùi Sâm còn nghĩ linh tinh, giờ phút này Bùi Sâm đã buồn ngủ tới cực hạn.

Không còn tâm tư nghiên cứu vì sao Mộc Dĩ An đột nhiên chạy lên lầu muốn ngủ chung.

Tâm tư tang thi ngươi thường khó đoán, đoán tới đoán lui cũng đoán không ra.

Bùi Sâm vén chăn mỏng đắp trên người hai người, tư thế Mộc Dĩ An ngủ yên phi thường đáng yêu, hai tay hai chân kề sát bên nhau như đang trong môi trường quân đội.

Nhưng tang thi không cần ngủ, Mộc Dĩ An trong bóng đêm mở to đôi mắt vô thần phát ngốc nhìn chằm chằm.

Trong mắt mang ánh sáng, trong bóng tối tựa như hai bóng đèn nhỏ màu xanh lục.

Bùi Sâm không thể nhịn được nữa, vươn tay che đôi mắt Mộc Dĩ An.

Mộc Dĩ An không quen chớp chớp mắt, lông mi cong vυ"t phe phẩy trong lòng bàn tay Bùi Sâm, trêu chọc trái tim Bùi Sâm ngứa ngáy.

“Ngoan ngoãn nhắm mắt lại, nghe lời cho ăn tinh hạch.”

Bùi Sâm lập tức buông tay, bị lông mi Mộc Dĩ An vỗ lòng bàn tay như giật điện.

Mộc Dĩ An ngoan ngoãn nhắm mắt lại, ánh sáng lục biến mất theo.

Bùi Sâm trước nay không đυ.ng mặt tang thi kỳ quái buổi tối đôi mắt sẽ sáng lên, bề ngoài nhìn qua không khác nhân loại, trước nay không nghe qua loại tang thi này tồn tại.

Bùi Sâm có rất nhiều nghi vấn nhưng giờ phút này hỏi không ra, bởi vì Mộc Dĩ An cũng không rõ bản thân, suốt ngày vô ưu vô lự, tiểu tang thi chỉ nghĩ ăn tinh hạch mà thôi.