Chương 21: Đôi mắt xanh lục

Hành động Mộc Dĩ An nước chảy mây trôi, làm Bùi Sâm dở khóc dở cười.

Ăn xong tinh hạch tang thi cấp một, Mộc Dĩ An càng thông minh.

Còn biết tặng đồ hộp, muốn thêm tinh hạch thì phải lấy đồ tới trao đổi.

Bùi Sâm nhận lấy đồ hộp, lấy ra một khối tinh hạch trong suốt đặt trong lòng bàn tay đối phương.

Mộc Dĩ An vui vẻ nhảy lên giống trẻ nhỏ không rành thế sự.

Mười tám mười chín tuổi, nếu không có mạt thế thình lình xảy ra, Mộc Dĩ An đích xác là trẻ con.

Bùi Sâm mới 21 tuổi nhưng đã trải qua ba năm mạt thế, tâm thái trầm ổn, thiếu niên tinh thần phấn chấn bồng bột đã sớm mất.

Mãi cho đến khi hai người rời xưởng nước máy, ngồi trên xe Bùi Sâm mới phát hiện quên mất tóc vàng.

Bùi Sâm lười trở về tìm, nếu có bản lĩnh thì tự đi ra.

Hắn chỉ chờ 10 phút, tang thi bên trong đều bị hắn gϊếŧ.

Cho dù để sót, hai ba con thôi, đây là khảo nghiệm, nếu 10 phút trôi qua tóc vàng an toàn từ trong xưởng nước máy đi ra hắn sẽ suy xét coi tóc vàng là bạn đồng hành.

1 phút 1 giây trôi qua, Mộc Dĩ An ngồi cạnh, trong tay chỉ có một viên tinh hạch cho nên ăn cực kỳ quý trọng.

Thường thường cắn tinh hạch hai miếng nhỏ như đang ăn kẹo.

Qua 10 phút, Bùi Sâm không nhìn thấy bóng dáng tóc vàng ra cửa, hắn lái xe rời đi.

Rời đi không lâu, tóc vàng ôm cánh tay bị tang thi cắn, nghiêng ngả lảo đảo chạy ra từ cửa xưởng nước máy.

Nhìn đến ngoài cửa không một bóng người, tóc vàng lộ ra nụ cười chua xót, sau đó đi hướng khác.

Trở lại biệt thự, Bùi Sâm nấu cho bản thân bữa tối phong phú.

Bùi Sâm mới rửa xong chén đũa, ánh đèn biệt thự nháy mắt tắt.

“Ngao ô ~”

Mộc Dĩ An chịu kinh hách gào một tiếng, lẻn đến bên người Bùi Sâm, giống như ở bên cạnh hắn có cảm giác an toàn.

“Đừng sợ, có thể là đứt cầu dao.”

Mạt thế mới bắt đầu mấy ngày, chưa tới nông nỗi cắt nước cúp điện.

Mãi cho đến ba tháng sao, cả nước mới lâm vào cúp điện cắt nước.

Lần này đứt cầu dao cảnh báo Bùi Sâm nên chuẩn bị một ít đèn năng lượng mặt trời, đèn pin.

Dù sao không gian Mộc Dĩ An rất lớn.

“Ngao ô ~”

Mộc Dĩ An không được an ủi, run bần bật dựa người Bùi Sâm như động vật nhỏ chấn kinh.

Bùi Sâm vươn tay vỗ bả vai Mộc Dĩ An, cả người Mộc Dĩ An đều rút trong lòng ngực hắn. Khung cảnh vô cùng hắc ám, đôi mắt lại phát ra ánh sáng lục.

“Mắt của cậu.”

Bùi Sâm nâng cằm Mộc Dĩ An, nhìn chằm chằm đôi mắt, đôi mắt như dã thú, đồng tử phiếm lục.

Đó là một loại màu xanh biếc như ngọc lục bảo, màu sắc nhàn nhạt không dọa người ta sợ.

“Ngao ô ~”

Mộc Dĩ An nghi hoặc nhìn Bùi Sâm, mắt to màu xanh lục chớp chớp.

“Không sao, đôi mắt của cậu rất đẹp.”