Bùi Sâm ném xuống những lời này, hoảng loạn rời đi, đi ra cửa ra vào.
Mộc Dĩ An ăn xong tinh hạch, ánh sáng lục tỏa ra trên người, lộ ra thần sắc hưởng thụ, đỉnh đầu mọc ra một chồi non.
Chồi non bắt đầu phân nhánh, mọc ra hai lá cây. Mộc Dĩ An quay đầu đi đến cạnh Bùi Sâm.
“Ngao ô ~”
“Hấp thu nhanh thế.”
Một người một tang thi đồng thời mở miệng, Bùi Sâm chú ý hai chiếc lá trên đỉnh đầu Mộc Dĩ An.
“Đỉnh đầu mọc ra lá cây.”
Bùi Sâm kỳ quái đánh giá Mộc Dĩ An, nhìn đến hai chiếc lá cây trên đỉnh đầu khống chế không được vươn tay sờ.
Bùi Sâm mới chạm phiến lá, Mộc Dĩ An nhịn không được cả người mềm mại ngã xuống trước mặt Bùi Sâm, cả người giống bạch tuộc treo ở trên người Bùi Sâm.
“Ngao ô ~”
Mộc Dĩ An nâng lên hai mắt ướt dầm dề, không rõ biến hóa trên người, đuôi mắt đỏ ửng, trong ánh mắt đọng nước mắt.
Hai chiếc lá xanh biếc, khuôn mặt nhỏ trắng nõn ửng hồng, Mộc Dĩ An không biết dáng vẻ của mình có bao nhiêu câu dẫn.
Bùi Sâm nuốt nước miếng, hầu kết gợi cảm lăn lộn.
Thật mau khắc chế bản thân, mạnh mẽ dời ánh mắt, đỡ Mộc Dĩ An xụi lơ đứng thẳng.
“Nếu mục đích hôm nay đã đạt nên sớm về biệt thự.”
Bùi Sâm lớn tiếng nói như đang che giấu cái gì, kéo Mộc Dĩ An ra ngoài.
Lập tức đυ.ng trúng một đám tang thi, đám tang thi lộ ra răng nanh dữ tợn xông lên.
Bùi Sâm nâng gậy sắt gõ nát đầu bọn chúng.
Dọn sạch mấy chục tang thi, dị năng tiêu hao không còn, cánh tay nâng không nổi.
Hắn không lo lắng tang thi cào trúng, dị năng giả có kháng thể tang thi nhất định, không giống người thường dễ dàng lây nhiễm.
Nhưng dị năng giả cũng có tỷ lệ nhiễm nhất định, chẳng qua tương đối nhỏ mà thôi.
Moi tinh hạch trong đầu ra, tổng cộng 13 viên, Bùi Sâm bỏ tinh hạch vào trong túi, không có gì bất ngờ khi thấy ánh mắt Mộc Dĩ An thèm nhỏ dãi.
“Ngoan ngoãn nghe lời, sau này tinh hạch đều là của cậu.”
Mộc Dĩ An căng bụng, giống như ăn một lò bánh nướng.
Bùi Sâm vẽ bánh nướng, Mộc Dĩ An hưng phấn gật đầu, tiểu tang thi đáng thương không biết lòng dạ nhân loại âm hiểm.
Cũng không biết câu nói sau này đều là của cậu có bao nhiêu có lệ, giả dối cỡ nào.
Giờ phút này Mộc Dĩ An đắm chìm trong hạnh phúc vui sướиɠ, bước nhanh đi đến trước mặt Bùi Sâm, vươn ngón tay trắng nõn mềm mại kéo Bùi Sâm.
“Ngao ô ~”
Mộc Dĩ An ngoan ngoãn cười, trong lòng bàn tay nhiều ra một đồ hộp, đưa cho Bùi Sâm, ánh mắt ngăn không được trộm ngắm tinh hạch trong túi Bùi Sâm.