Nhưng chỉ đến đó mà thôi, Bùi Sâm nâng tay lại một đợt tia chớp bổ về phía tang thi, đồng thời giơ cao gậy sắt trong tay, hung hăng đập xuống đầu.
Đầu tiên tang thi bị giật ngừng ở tại chỗ, sau đó lại bị gậy sắt đè bẹp đầu, thân thể thẳng tắp ngã trên mặt đất không có tiếng động.
Bùi Sâm móc trong óc tang thi ra tinh hạch màu xanh, lau khô não trắng, máu tươi.
Hắn xoay người từ lầu 2 nhảy xuống, đi tới trước mặt Mộc Dĩ An.
Sau khi dị năng giả thức tỉnh dị năng, tố chất thân thể tăng mạnh, bao gồm năm giác quan càng thêm nhạy bén.
Có vài dị năng giả có thể dùng dị năng vượt nóc băng tường, không gì không làm được.
“Ngao ô ~”
Mộc Dĩ An nhìn chằm chằm tinh hạch trong tay Bùi Sâm, lộ ra vui sướиɠ tươi cười, tiến lên hai bước đến trước mặt Bùi Sâm.
“Ngao ô ~”
Mộc Dĩ An lấy lòng tru một tiếng, móng tay màu đen còn chưa thu, vươn tay cẩn thận chọc bả vai Bùi Sâm, không ngờ cắt rách áo sơmi.
“Ngao ô ~”
Ý thức bản thân đã làm sai, Mộc Dĩ An lập tức giấu hai tay sau lưng, giống học sinh tiểu học ngoan ngoãn sợ bị gõ tay.
Sau đó lén lút ngẩng đầu nhìn thoáng qua phản ứng Bùi Sâm, xác định không có tức giận, mặt mày hớn hở cười rộ lên.
“Ngao ô ~”
Tiểu tang thi cười rất ngoan, thấy Mộc Dĩ An tươi cười trái tim muốn hòa tan.
“Muốn tinh hạch cũng được nhưng phải lấy hết nước nơi này, cất vào trong không gian.”
Bùi Sâm quơ quơ tinh hạch trong tay, chỉ vào thùng sắt bốn phía.
Mộc Dĩ An rối rắm nhíu mày, khuôn mặt nhỏ trắng nõn lộ ra thần sắc khó xử.
“Ngao ô ~ ngao ô ~ ngao ô ~”
Mộc Dĩ An rống ba lần, răng nanh ma sát môi, hai tay quấn bên nhau.
“Tuy rằng không biết đang nói cái gì nhưng tôi cảm giác cậu đang cò kè mặc cả, muốn tinh hạch thì ngoan ngoãn cất nước vào trong không gian.”
Bùi Sâm cười giống sói đuôi to, hắn thưởng thức thần sắc biến hóa không ngừng trên mặt Mộc Dĩ An.
Cuối cùng Mộc Dĩ An rũ đầu, đột nhiên đến gần Bùi Sâm, nhe ra hai chiếc răng nanh nhòn nhọn, cắn lên bả vai rắn chắc của hắn.
Mộc Dĩ An không có dùng sức, hai chiếc răng nanh nhòn nhọn chỉ cắn rách áo Bùi Sâm thôi.
“Ngao ô ~”
Mộc Dĩ An ngạo kiều ngẩng đầu, hài lòng nhìn lớp vải bị cắn ra hai cái lỗ, sau đó ngoan ngoãn xoay người đi đến thùng sắt chứa nước.
Bùi Sâm không nhịn được bật cười, nuôi Mộc Dĩ An bên người rất thú vị.
Thật mau Mộc Dĩ An cất vào trong không gian toàn bộ thùng sắt chứa nước.
Bùi Sâm thấy một màn này đồng tử co rụt, đến bây giờ không rõ không gian Mộc Dĩ An có bao nhiêu lớn.
Điểm duy nhất có thể xác định chính là dị năng giả không gian cấp bốn đời trước không chứa được nhiều nước như tiểu tang thi.
Mộc Dĩ An lấy xong nước, ngoan ngoãn đi đến bên người Bùi Sâm.
“Ngao ô ~”
Cậu vươn đầu lưỡi màu hồng phấn, liếʍ môi anh đào khô ráo.
Rõ ràng chỉ là một động tác bé nhỏ không đáng kể, Bùi Sâm lại cảm thấy bản thân bị dụ dỗ.
Hắn hoảng loạn, đưa tinh hạch trong tay qua.
Không ngờ Mộc Dĩ An không vươn tay tới đón, trực tiếp mở miệng cắn tinh hạch.
Bờ môi mềm mại đυ.ng ngón tay Bùi Sâm, ngón tay bị chạm qua nóng lên.
Hắn buông tay, nhét toàn bộ tinh hạch vào trong miệng Mộc Dĩ An, hoảng loạn nhìn khắp nơi xung quanh.
“Trước tiên hấp thu năng lượng tinh hạch, tôi đi xung quanh nhìn thử.”