Thấy Mộc Dĩ An không có phản ứng, cũng không quay đầu lại, tóc vàng tiếp tục hỏi.
“Anh bạn trắng nõn sạch sẽ là em trai đại ca ư?”
“Hay cũng bị đại ca cứu, quen biết đại ca thế nào.”
Từ khi Bùi Sâm quay đầu lại cứu, Lý Kiện nhận định Bùi Sâm là người tốt.
Tóc vàng lải nhải hỏi nhưng Mộc Dĩ An từ đầu đến cuối đều không phản ứng, ánh mắt nhìn chằm chằm phong cảnh lùi lại ngoài cửa xe.
“Anh bạn nhỏ lạnh nhạt quá nha ~”
Tóc vàng không cẩn thận bại lộ khẩu âm, vươn tay muốn đẩy Mộc Dĩ An một chút. Bùi Sâm tay mắt lanh lẹ đánh vào mu bàn tay.
“Ngồi thành thật cho tôi, đừng lộn xộn, không nghe lời ném xuống.”
“Ồ, vâng đại ca.”
Tóc vàng cúi đầu khom lưng hoàn toàn coi mình trở thành đàn em Bùi Sâm.
Xe ngừng trước cửa xưởng nước máy, lúc trước Bùi Sâm không nghĩ đến nơi này tìm nước ngọt, biết trong xưởng có rất nhiều nước ngọt nhưng không có cách mang đi, đi siêu thị lấy thùng nước nhanh hơn.
Chẳng qua hiện tại có Mộc Dĩ An, bảo cậu ta cất nước ngọt vào trong không gian, muốn lấy bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu.
“Xuống xe.”
Vị trí xưởng nước máy hẻo lánh, cơ bản không có người ở chỗ này, tang thi cũng ít.
Bùi Sâm kéo cửa sắt lớn, gọi hai người phía sau vào trong.
Mới đi vào nhà xưởng, đã đυ.ng hai tang thi mặc quần áo lao động.
“Đi giải quyết bọn họ.”
Bùi Sâm đẩy tóc vàng ra, tóc vàng khϊếp đảm rụt cổ, định cự tuyệt, lại nhìn đến hai mắt lạnh nhạt tràn ngập uy nghiêm của Bùi Sâm, nháy mắt càng sợ hãi.
Tóc vàng siết chặt ống thép trong tay, run rẩy đi đến, hành động thong thả giống người già, so tang thi còn không bằng.
Bùi Sâm lạnh nhạt nhìn một màn này, đây là cơ hội hắn cho tóc vàng.
Nếu tóc vàng nghe mệnh lệnh của hắn gϊếŧ chết hai tang thi, hắn sẽ suy xét giữ chân chạy vặt bên người.
Nhưng tóc vàng khϊếp đảm, chậm chạp không dám xuống tay, vậy không cần thiết lưu lại bên người.
Tóc vàng nhìn bộ mặt dữ tợn trước mắt, miệng mang theo vết máu khô cạn màu đen, kẽ răng còn dính thịt nát, sợ tới mức cầm ống thép không chắc.
“Đại ca, em sợ hãi, có thể không gϊếŧ được không.”
“Không gϊếŧ thì người chết chính là mày.”
Bùi Sâm thất vọng lắc đầu, hành động tóc vàng lúc trước thật sự làm hắn thưởng thức.
Nhưng nếu luôn sợ hãi tang thi không dám xuống tay, người như vậy sớm muộn cũng chết trong mạt thế.
Đoán trước kết cục kế tiếp của tóc vàng, Bùi Sâm xoay người dẫn Mộc Dĩ An rời đi.
Nhìn đến Bùi Sâm rời đi, Lý Kiện lo lắng bị bỏ rơi, lấy hết can đảm cầm ống thép xông lên trước.
Sau đó phóng thích dị năng hệ hỏa với hai tang thi trước mắt, ngọn lửa mỏng manh dừng trên người chúng, nháy mắt bốc lên lửa lớn hừng hực, thật mau đốt trui hai tang thi.
Tang thi ngã thẳng tắp trên mặt đất, tóc vàng hưng phấn quay đầu.
“Đại ca nhìn xem em làm được, gϊếŧ sạch chúng.”
Tuy tóc vàng đầu cơ trục lợi dùng dị năng nhưng đúng thật gϊếŧ hai tang thi trước mắt.
Bùi Sâm quay đầu, mặt không có biểu tình nhìn một cái.
“La to thêm tiếng nữa, chúng ta không thể rời nhà máy, bị đám tang thi vây quanh, trở thành bữa tối cho chúng.”
Tóc vàng lập tức che miệng, cười lấy lòng Bùi Sâm, chỉ tiếc tóc mái dài che đậy nửa khuôn mặt, làm người ta thấy không rõ nụ cười này.
“Đi thôi.”
Bùi Sâm kéo tay Mộc Dĩ An phòng ngừa tiểu tang thi chạy loạn.
Nhưng trong mắt tóc vàng đó chính là tuyên thệ chủ quyền.
Tóc vàng bừng tỉnh, khó trách ở trên xe không cho chạm vào Mộc Dĩ An, hóa ra là bạn trai đại ca.
Chân chó lập tức chạy theo, bạn trai đại ca nên gọi là gì, gọi chị dâu không quá thích hợp.