Chương 5

"Anh tìm Tiểu Lan à?"

Nhân vật của Kha Dật Sâm vừa chết, anh ta một tay chống đầu có vẻ hơi bực bội. Đặt điện thoại xuống: "Cậu ấy đi mua cơm trưa cho tôi rồi, anh muốn ăn gì không để tôi bảo cậu ấy mua luôn thể?"

Đầu gối Ngu Lan bị thương như vậy mà còn đi mua cơm trưa cho Kha Dật Sâm? Bạc Tĩnh Thời nhíu mày, lại nghe Kha Dật Sâm cười nói: "Đừng khách sáo, học trưởng."

Bạc Tĩnh Thời vốn định ra ngoài liền ngồi xuống chiếc sofa đơn: "Cậu thích Ngu Lan à?"

"Làm gì có chuyện đó." Kha Dật Sâm tỏ vẻ khó tin, như thể vừa nghe một câu chuyện cực kỳ nực cười.

"Nhưng Ngu Lan thích cậu."

"Tôi biết." Đối với một trai thẳng, có bạn cùng phòng thích con trai đúng là rất đáng sợ. Kha Dật Sâm nói: "Yên tâm đi học trưởng, tôi không thích con trai."

Bạc Tĩnh Thời nhếch mép cười một cách chế giễu. Hai người này cũng thật thú vị, một người biết đối phương thích mình cứ thế an tâm hưởng thụ sự quan tâm. Một người thì cứ lao đầu vào tự hạ mình, chỉ cần được cho một chút ngọt ngào là đã mê mẩn không biết trời đất đâu. Thật nực cười.

Ngày hôm sau, Ngu Lan gặp Bạc Tĩnh Thời nhưng hắn lại tỏ ra vô cùng lạnh lùng, chỉ đặt một túi thuốc trước mặt cậu rồi quay về phòng. Dường như nhìn cậu thêm một cái, nói thêm một câu cũng là làm vấy bẩn chính mình.

Ngu Lan vốn rất tủi thân nhưng cậu tự nhủ rằng mình chẳng thèm sự quan tâm của Bạc Tĩnh Thời. Túi thuốc đó cậu không hề động đến, cứ để mãi trên bàn. Khoảng hai ngày sau, cậu phát hiện túi thuốc đã biến mất. Chắc là Bạc Tĩnh Thời đã dọn đi vứt rồi.

Thời gian sau đó, Ngu Lan rất ít khi gặp Bạc Tĩnh Thời. Thỉnh thoảng có chạm mặt ở trường thì cũng chỉ thấy hắn đi cùng Kha Dật Sâm. Hai người họ trông rất thân mật, bầu không khí xung quanh hòa hợp đến mức không cho phép người thứ ba xen vào. Vì vậy Ngu Lan luôn biết điều mà lẳng lặng đi đường vòng để tránh.

Gần đây Kha Dật Sâm cũng rất bận vì tối nay phải ở lại trường tăng ca nên không về nhà được. Ngu Lan lại nhát gan không dám ở nhà một mình, liền đề nghị đến trường cùng nhưng Kha Dật Sâm không đồng ý.

Giọng Ngu Lan rất nhỏ, như đang tự nói với chính mình: "Nhưng em ở một mình sợ lắm."

Một lúc lâu sau Kha Dật Sâm mới nói: "Nếu Tiểu Lan thực sự sợ thì có thể ngủ ở phòng anh."

Ngu Lan đã chấp nhận lời đề nghị này. Vì chuyện này, cậu đã tắm đi tắm lại mấy lần. Vết thương trên đầu gối đã gần khỏi, chạm vào không còn đau, chỉ còn lại vài vết bầm trông hơi đáng sợ.

Ngu Lan đồng ý với lời đề nghị này. Để chuẩn bị cậu còn cẩn thận tắm đi tắm lại mấy lần. Vết thương trên đầu gối của cậu cũng đã gần lành; tuy chạm vào không còn đau, nhưng những vết bầm còn sót lại trông vẫn hơi đáng sợ.