Chương 4

Dáng vẻ cố hết sức nâng chân của Ngu Lan trông có chút buồn cười. Thái độ không hề động lòng của Bạc Tĩnh Thời khiến Ngu Lan có chút tủi thân. Cậu tự nhủ rằng vốn dĩ mình chẳng định bận tâm tới hắn, chỉ là vì thấy hắn say đến mức ngã vật ra cạnh sofa, cậu không đành lòng, sợ rằng cứ để hắn ngủ như vậy một đêm sẽ bị cảm mất.

Thế là cậu đi kéo Bạc Tĩnh Thời dậy, nhưng hắn thật sự rất nặng. Cậu bảo Bạc Tĩnh Thời cố tỉnh táo một chút đi về phòng ngủ, nhưng chỉ một câu nói như vậy đã khiến Bạc Tĩnh Thời đột nhiên như phát điên, đẩy cậu về phía trước.

Cú đẩy bất ngờ khiến Ngu Lan ngã chúi về phía trước, hai đầu gối đập thẳng vào chiếc bàn trà. Cơn đau như xé thịt ập đến, khiến cậu bật khóc ngay tại chỗ. Tệ hơn nữa, cậu thấy Bạc Tĩnh Thời, người mà cậu tưởng đang say khướt, lại chỉ quay lưng đi thẳng về phòng, không thèm nhìn cậu lấy một cái.

Bạc Tĩnh Thời không nhớ chuyện rạng sáng nay, cũng không biết lỗi lầm mình đã gây ra. Ngay lúc Ngu Lan vừa hạ chân xuống, hắn liền quỳ một gối xuống sàn cúi đầu nhìn vào đầu gối của cậu: "Trông có vẻ nghiêm trọng."

Ngu Lan sợ đến mức lưng dán chặt vào cửa, cậu thậm chí có thể cảm nhận được cánh cửa rung lên. Đầu gối bầm một màu tím đen đáng sợ, đặt cạnh vùng đùi trắng nõn càng trông ghê rợn. Bạc Tĩnh Thời chỉ vừa dùng tay chạm nhẹ vào vùng da trắng xung quanh, Ngu Lan đã đau đến không chịu nổi, bất giác co chân đá hắn.

Đôi mắt ngấn lệ đầy vẻ trách móc khiến đầu ngón tay Bạc Tĩnh Thời nóng lên. Hắn không chấp nhặt hành động lỗ mãng này mà nói: "Tôi đưa cậu đến bệnh viện."

Cuối cùng Bạc Tĩnh Thời cũng không thể đưa Ngu Lan đến bệnh viện vì cửa phòng Kha Dật Sâm đã mở ra. Cánh cửa mở bất ngờ khiến Ngu Lan ngã ngửa ra sau, rơi vào vòng tay của Kha Dật Sâm.

Kha Dật Sâm áy náy nhìn gương mặt vẫn còn thất thần của Ngu Lan: "Xin lỗi, vừa rồi nhà anh có điện thoại đột xuất. Hai người vừa nói chuyện gì thế? Học trưởng, anh không bắt nạt Tiểu Lan đấy chứ?"

Đây là lần đầu tiên Kha Dật Sâm ôm cậu. Ngu Lan có chút ngây ngẩn, như bị hạnh phúc làm choáng váng, cả người mơ màng: "Không ai bắt nạt em cả."

Bạc Tĩnh Thời liếc nhẹ cậu một cái, không nói gì mà đi về phía nhà vệ sinh.

Đến khi Bạc Tĩnh Thời chỉnh trang xong xuôi bước ra, Kha Dật Sâm đang ngồi trên sofa chơi game, còn Ngu Lan thì không thấy đâu.