Chương 3

"Cậu gọi tôi là gì?"

"Anh."

Cái vẻ nhận thua mà chẳng hề do dự này của cậu khiến Bạc Tĩnh Thời thấy hơi buồn cười. Hắn lại hỏi: "Tôi là ai?"

Chẳng lẽ mình xuống nước như vậy vẫn chưa đủ sao? Cậu ngước lên liếc trộm Bạc Tĩnh Thời liền bắt gặp vẻ mặt lạnh lùng hung dữ của hắn. Cậu đành phải cúi đầu nuốt giận vào trong tiếp tục đóng kịch là mình đã thật lòng biết lỗi.

"Anh là đại ca của em."

Lần này Bạc Tĩnh Thời thực sự bật cười. Tiếng cười của hắn lại khiến Ngu Lan đỏ bừng mặt, cảm thấy mình bị sỉ nhục.

Ngu Lan nghiến răng, lửa giận bùng cháy trong lòng. Nếu không phải vì Bạc Tĩnh Thời vừa cao vừa khỏe hơn, lại còn đánh không lại hắn, thì cậu chắc chắn sẽ... Ấy thế mà, chưa kịp nghĩ ra mình "sẽ" làm gì, cậu đã xìu đi như quả bóng xì hơi.

Làm gì có nhiều nếu như, Bạc Tĩnh Thời chính là cao hơn cậu, khỏe hơn cậu, cậu chính là đánh không lại hắn nên mới bị hắn cười nhạo. Nhưng người làm sai rõ ràng là hắn cơ mà...

Ngay từ đầu, cả ba đã đặt ra quy tắc chung là phải giữ yên tĩnh khi về khuya và vứt rác hằng ngày. Với một người khó ngủ và ưa sạch sẽ như Ngu Lan, cậu không chỉ tuân thủ răm rắp mà còn thường xuyên chủ động dọn dẹp cả không gian chung. Cậu nghĩ mình đã làm quá tốt phần việc của mình rồi.

Nhìn dáng vẻ đáng thương như vừa bị ức hϊếp của Ngu Lan, giọng điệu của Bạc Tĩnh Thời bất giác dịu đi vài phần: "Xin lỗi, rạng sáng nay tôi uống hơi nhiều nên vừa mới tỉnh. Rác lát nữa tôi sẽ đi vứt. Hôm qua tôi làm ồn đến cậu phải không? Sau này sẽ không có chuyện đó nữa."

Ngu Lan vốn đã tủi thân đến sắp khóc, lời xin lỗi của đối phương khiến cậu ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ hơi nước nhìn hắn đầy khó hiểu. Cậu sợ Bạc Tĩnh Thời chỉ nói suông nên hàng mi khẽ run, giọng điệu đầy cẩn trọng: "Sau này nếu anh uống rượu thì đừng về nữa. Lúc anh say rượu trông rất..."

"Đáng sợ à?" Bạc Tĩnh Thời nói nốt hộ.

"Ừm." Ngu Lan gật mạnh.

Thấy đối phương im lặng, Ngu Lan sợ hắn nghĩ mình kiếm chuyện hoặc bịa đặt nên vội vàng vén ống quần lên, để lộ đầu gối bầm tím.

"Hôm qua anh uống say quá, ngủ ngoài phòng khách. Em bị anh làm cho thức giấc nên tốt bụng ra đỡ anh dậy."

"Nhưng anh lại đẩy em ra khiến đầu gối em đập vào bàn." Ngu Lan cố gắng nâng đầu gối lên cao để đối phương thấy tội ác của mình: "Đau lắm đấy."