"Nói cậu đấy." Ngu Lan bất giác dựa sát vào cửa phòng Kha Dật Sâm rồi nói thêm: "Đồ vô ý thức!"
Bạc Tĩnh Thời bước về phía cậu. Chỉ nhìn sắc mặt thì Ngu Lan không thể biết hắn có giận hay không. Nhưng hắn lúc nào cũng mang vẻ mặt coi thường người khác nên cậu nghĩ, dù hắn có thật sự tức giận thì cậu cũng chẳng nhận ra.
Chỉ là trong hoàn cảnh này, Bạc Tĩnh Thời từng bước một áp sát, áp lực vô hình khiến Ngu Lan có chút sợ hãi. Cậu theo bản năng tìm kiếm sự che chở, chạy trốn về phía mà mình cho là an toàn.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc quay người, Ngu Lan không thấy người trong lòng mình đâu mà chỉ thấy một cánh cửa màu xám lạnh lẽo. Kha Dật Sâm đã đóng cửa phòng lại.
Mặt Ngu Lan trắng bệch, cậu khẽ gõ cửa. Kha Dật Sâm vừa xoa đầu và khen cậu sạch sẽ, bây giờ lại như đi vắng không hề có một tiếng động đáp lại.
"Lớp trưởng, lớp trưởng, anh ơi..."
Vẫn không một lời hồi âm.
Cảm xúc chua xót dần dâng lên sống mũi khiến Ngu Lan có chút buồn nhưng cậu lại không nói rõ được vì sao. Rõ ràng Kha Dật Sâm chỉ đóng cửa phòng, đây là phòng của anh ấy, anh ấy có quyền quyết định.
Thế nhưng cậu vẫn thấy buồn.
Ngoài nỗi buồn, Ngu Lan còn có chút sợ hãi. Trái tim lơ lửng giữa không trung khiến cậu không dám quay người đối mặt với cơn giận của Bạc Tĩnh Thời.
Nhưng Bạc Tĩnh Thời đã dừng bước, dựa vào âm thanh để đoán thì đang đứng cách cậu không xa. Ngu Lan căng thẳng đến mức ngón tay cứng đờ, ngón chân co quắp, đôi vai gầy run lên trông vô cùng đáng thương. Cuối cùng cậu quay người, cúi đầu lí nhí nhận lỗi: "Xin lỗi, anh ơi."
Nghe câu xin lỗi này, lại còn cả tiếng "anh", Bạc Tĩnh Thời không khỏi ngỡ ngàng. Hắn chỉ từng nghe Ngu Lan gọi Kha Dật Sâm là anh, lúc Kha Dật Sâm về, lúc Kha Dật Sâm khen cậu... Cách xưng hô "anh" dường như đã trở thành độc quyền của người kia.
Khi đối mặt với hắn, Ngu Lan thậm chí còn chẳng thèm nhìn thẳng. Giây trước còn cười ngọt ngào với Kha Dật Sâm, giây sau đã có thể lườm nguýt hắn.
Ánh mắt Bạc Tĩnh Thời khi nhìn người khác luôn mang một vẻ dò xét, điều này càng khiến Ngu Lan khó xử hơn. Cậu bất giác véo ngón tay mình, đứng im như học sinh tiểu học nhận lỗi: "Anh ơi, em sai rồi, em không nên nói anh vô ý thức."
Bạc Tĩnh Thời chính là đồ vô ý thức. Ngu Lan thầm chửi rủa trong lòng, chỉ hận không thể quất cho hắn một trận. Nhưng cậu lại sợ bị đánh thật, vì Bạc Tĩnh Thời trông rất khỏe, nhìn có vẻ đánh người rất đau.