"Bạc Tĩnh Thời thật đúng là vô ý thức."
Phải khó khăn lắm Ngu Lan mới đợi được Kha Dật Sâm về, cậu liền ấm ức mách tội hành vi của người bạn cùng phòng còn lại: "Cậu ta về lúc nửa đêm người toàn mùi rượu, ồn ào vô cùng khiến em không ngủ được. Với cả rác trước cửa phòng mà cậu ta cũng không thèm vứt, dù giờ đã là buổi chiều..."
"Không vứt rác, về khuya, không có một chút văn minh nào khi ở chung cả."
Ngu Lan đứng trước cửa phòng thao thao bất tuyệt phàn nàn một lúc lâu.
Khóe miệng Kha Dật Sâm cong lên, anh thấy đôi mày thanh tú của Ngu Lan nhíu lại, đôi mắt xinh đẹp ngập tràn sự tố cáo thì trong lòng lại thấy ngứa ngáy. Màu mắt của Ngu Lan bẩm sinh đã khác nhau nhưng trên người cậu lại không hề kỳ quặc, ngược lại còn có vẻ quyến rũ.
Tuy không thích con trai nhưng Kha Dật Sâm lại rất thích trêu chọc Ngu Lan. Nhất là khi cậu cứ dính lấy anh làm nũng, luôn miệng gọi "anh ơi", "lớp trưởng" ngọt đến mức khiến lòng anh vô cùng dễ chịu.
"Đúng là vô ý thức thật." Kha Dật Sâm cười rồi đưa tay xoa đầu Ngu Lan. Cậu lập tức im bặt, đôi mắt xinh đẹp nhìn anh chằm chằm như thể đang căng thẳng. Cảm nhận được sự mong đợi của cậu, anh liền chiều theo ý, vuốt nhẹ sau gáy cậu. "Chúng ta không chơi với người vô ý thức, kệ cậu ta đi. Tiểu Lan của chúng ta ưa sạch sẽ, còn cậu ta thì bẩn."
Hành động thân mật của người trong lòng khiến tim Ngu Lan như có hoa nở: "Đúng thế! Bẩn chết đi được."
Lời vừa dứt, cánh cửa đối diện đột nhiên mở ra khiến Ngu Lan giật nảy mình. Cậu bất giác quay lại, đối diện với ánh mắt có phần bực bội của Bạc Tĩnh Thời.
Bạc Tĩnh Thời trông như vừa mới ngủ dậy. Mái tóc hơi rối không những không che được ngũ quan cứng cáp tuấn mỹ mà ngược lại còn tăng thêm vài phần lười biếng. Xét về ngoại hình, Bạc Tĩnh Thời hơn Kha Dật Sâm rất nhiều nhưng Ngu Lan vẫn cứ ghét hắn. Bởi vì Kha Dật Sâm lúc nào cũng thân thiết với hắn.
Động tĩnh của họ không hề nhỏ, cách âm của căn nhà cũng chẳng tốt nên Bạc Tĩnh Thời nghe được đại khái nhưng không nghe rõ toàn bộ. Đối diện với đôi mắt hoe hoe ngấn nước vì hoảng sợ của Ngu Lan, hắn thản nhiên hỏi: "Cậu nói tôi à?"
Ba chữ bình thản mà đầy sức nặng khiến Ngu Lan có chút chột dạ nhưng cậu nhanh chóng lấy lại dũng khí. Người về muộn làm ồn, không đổ rác là hắn chứ đâu phải cậu, cậu có gì phải chột dạ?