Thế giới 1 - Chương 1

Giản Đồ co rúm người lại, trốn trong bụi gai, một con kỳ đà khổng lồ Komodo đang dùng móng vuốt đào đất điên cuồng, cố gắng đào một cái lỗ lớn hơn để chui vào và ăn thịt cậu.

Nhìn thấy cái lỗ trên mặt đất ngày càng lớn, cậu đã không còn chỗ để trốn. Là một chú báo con, cậu hoàn toàn không có khả năng tự vệ, trong tình cảnh tuyệt vọng này, toàn thân cậu run lẩy bẩy.

Cậu cố gắng gầm lên bằng giọng hung dữ nhất: "Meo, meo, meo!" để cố dọa con kỳ đà, nhưng ngay cả chính cậu nghe cũng thấy buồn cười.

Báo là loài mèo lớn duy nhất có thể kêu "meo meo", tiếng kêu của báo trưởng thành đã rất mềm mại, huống chi cậu chỉ là một con non.

Con kỳ đà mở to miệng đớp về phía cậu, một mùi hôi thối xộc thẳng vào mặt, cậu buồn nôn và suýt ngất đi vì mùi hương kinh khủng đó!

Cậu sợ hãi lùi lại, mông bị gai đâm đau điếng, chỉ có thể co rúm người lại, biến thành một cục lông đang run rẩy điên cuồng.

Nếu không phải vì mấy ngày chưa ăn gì, bụng rỗng không, chắc chắn cậu đã nôn ra sạch sẽ. Dù tạm thời chưa bị cắn trúng, nhưng cậu sắp ngạt thở vì mùi hôi.

Miệng của kỳ đà Komodo có thể sánh ngang vũ khí hóa học, trong miệng chúng chứa vô số vi khuẩn chết người. Ngay cả một con trâu nước khỏe mạnh bị cắn một phát, chưa đầy nửa ngày sẽ chết vì nhiễm trùng vết thương.

Cậu nín thở chờ đợi cái chết, mắt nhìn con kỳ đà đào lỗ một cách điên cuồng, lần tấn công tiếp theo chắc chắn sẽ không lỡ mục tiêu.

"Kít kít, khẹc khẹc, kít kít khẹc khẹc..." Một âm thanh kỳ lạ và chói tai vang lên, như tiếng cười quỷ dữ. Cậu biết, đó là tiếng kêu của linh cẩu.

Kỳ đà không phải đối thủ của linh cẩu, lập tức bỏ chạy mất dạng.

Cậu không còn phải chịu đựng mùi hôi thối nữa, nhưng tiếng cười quỷ dữ ngày càng gần, cậu buộc phải đối mặt với nỗi sợ bị linh cẩu moi ruột ăn sống!

Hai con linh cẩu cùng chui vào cái lỗ mà kỳ đà đã đào, bị kẹt lại, gai đâm vào chúng khiến chúng kêu la ầm ĩ.

Một con linh cẩu cáu kỉnh lùi ra ngoài: "Chết tiệt, nhanh lên, kéo con mồi ra đây! Đừng cắn chết nó, ăn sống mới ngon, một miếng ruột một miếng thịt, nước ngọt lừ, húp húp..."

Giản Đồ đã trở thành báo con được vài ngày, cậu sớm phát hiện ra mình có thể hiểu được ngôn ngữ của các loài động vật, nếu không cậu đã chết nhanh hơn.

Nhưng hiểu được cũng là một nỗi khổ, những lời kinh dị của linh cẩu khiến cậu rùng mình!