Ở trường học, Lạc Thanh Dã trốn học tránh trong WC, cậu nắm chặt điện thoại, vẻ mặt nôn nóng kêu gọi, nhưng Sở Dập Kiều đã nhận điện thoại lại không có một tiếng đáp lại. Cậu chỉ nghe thấy một tiếng ngã nặng nề. Khoảnh khắc đó, tâm trạng cậu rơi xuống vực sâu.
“Anh, anh Viên vừa gọi điện cho em, anh ấy nói có lẽ do chuyện công việc nên có vẻ tâm trạng anh không tốt, sau đó hơi khó chịu. Anh nói chuyện với em được không? Em sẽ luôn lắng nghe, nếu anh thật sự khó chịu em có thể đợi anh.”
Khi nhận được điện thoại từ Trợ lý Viên Niên của Sở Dập Kiều, cậu đã bắt đầu hoảng hốt. Cậu chẳng qua chỉ là một Alpha nhỏ bên cạnh Sở Dập Kiều, không danh không phận, tại sao trợ lý của anh lại gọi điện cho cậu? Nhưng khi nghe Viên Niên nói tình trạng của Sở Dập Kiều không được tốt, bảo cậu nên gọi điện thoại, đầu cậu trống rỗng.
Không kịp suy nghĩ, thậm chí đang trong giờ học cậu đã chạy ra khỏi phòng.
Sự hoảng loạn chưa từng có khiến cậu bối rối, thậm chí muốn xông ra khỏi trường học lập tức chạy đến bên Sở Dập Kiều. Nỗi lo lắng, nôn nóng của cậu tất cả đều là vì Sở Dập Kiều không trả lời. Chưa bao giờ cậu cảm thấy bồn chồn không yên như thế, cũng chưa từng bất an lo lắng như vậy. Ngay cả khi bị người ta chà đạp, xương sống bị nghiền nát cũng không làm cậu kinh hoảng, nhưng cố tình là Sở Dập Kiều, cậu lại không làm được.
Sự tồn tại của Sở Dập Kiều đã vượt quá sự tưởng tượng của cậu.
Người đàn ông này bắt đầu thấm vào cuộc sống của cậu, với tốc độ vượt quá sức tưởng tượng, xâm chiếm tất cả sự chú ý của cậu. Ngay cả một ngày chia lìa cậu cũng khó lòng chịu đựng. Nhưng cậu biết mình nên ở vị trí nào, nên giữ đúng mực ra sao. Nhưng khi Sở Dập Kiều khó chịu, cậu lại bắt đầu tự trách mình tại sao lại vô dụng đến thế, tại sao không cao lớn mạnh mẽ như những Alpha khác, mà còn phải được một Omega bảo vệ.
“Anh…” Lạc Thanh Dã không nghe được giọng Sở Dập Kiều càng thêm lo âu, hốc mắt dần đỏ lên, giọng nói nghẹn lại: “Em về nhà được không, em về ở cạnh anh, anh đừng im lặng, em sợ.”
Sở Dập Kiều cảm thấy mình đang lênh đênh trên bèo bọt, chao đảo, mơ màng, không phân biệt được phương hướng, thậm chí càng thêm mệt mỏi. Nhưng trong sự hỗn loạn, giọng nói nghẹn ngào của Lạc Thanh Dã như đâm thủng tầng sương mù, kéo anh trở lại thực tại.
“Em về nhà được không, em về ở cạnh anh.”
Về nhà…
Thật là hai từ dễ nghe.
Nhưng nhà của anh đã không còn từ 20 năm trước rồi.
Bàn tay theo bản năng nắm lấy chiếc chăn bị tuột xuống. Khi chiếc chăn phủ lên người, hơi thở quen thuộc bao trùm lấy anh, như một bàn tay ấm áp nhẹ nhàng xoa dịu những dây thần kinh hỗn loạn, tê liệt, kéo anh ra khỏi hội chứng rối loạn.
Đây là chăn của Lạc Thanh Dã.
Là cảm giác khi ở gần Lạc Thanh Dã.
Cậu Alpha chỉ có 5% độ phù hợp này đã cứu anh hai lần.
Không biết qua bao lâu, anh cảm thấy mình đã đỡ đau hơn một chút, chỉ còn lại sự nóng rát. Khi có chút sức lực hồi phục, anh vươn tay cầm lấy điện thoại.
Ánh sáng màn hình điện thoại xuyên qua kẽ ngón tay anh, cùng lúc đó, giọng nói nghẹn ngào của Lạc Thanh Dã lại truyền đến.
“Anh, anh đừng như vậy, em sợ hãi… Anh đừng không để ý đến em…”
Lúc này Sở Dập Kiều coi như nghe rõ, tên nhóc đó thật sự đang khóc, khóc như một đứa trẻ đáng thương. Anh còn tưởng mình đang mơ. Trong đầu hiện lên hình ảnh Lạc Thanh Dã đang rơi nước mắt, chắc chắn đôi mắt đã đỏ hoe như một chú thỏ, quả là một Alpha mong manh dễ vỡ.
“Đồ ngốc.”