Chương 33

*

Khu Điều Trị VIP.

Khi Sở Dập Kiều gõ cửa bước vào, phòng bệnh vô cùng yên tĩnh. Hai nam sinh đang ôm nhau trên giường đọc sách, một cảnh tượng hài hòa, an nhàn. Khi thấy anh bước vào, cả hai đồng loạt ngẩng đầu rồi nhìn nhau.

“Chào hai vị, tôi là Sở Dập Kiều của tập đoàn Ngân Hà, đồng thời là nghiên cứu viên vắc-xin ngăn cách pheromone.”

Omega nghe Sở Dập Kiều tự giới thiệu thì kinh ngạc đứng dậy: “Ngài… Ngài là Tổng giám đốc Sở Dập Kiều đã làm phúc cho cộng đồng Omega chúng tôi sao, thật là vinh hạnh khi được gặp ngài.”

“Không cần khách sáo, ngồi xuống đi, chúng ta trò chuyện đơn giản một chút.” Sở Dập Kiều nói.

Alpha ôm lấy vai Omega, hai tay nắm chặt, rõ ràng đang trong giai đoạn yêu đương cuồng nhiệt. Alpha mở lời: “Tổng giám đốc Sở, ngài có vấn đề gì cứ hỏi đi, chúng tôi có thể trả lời nhất định sẽ trả lời.”

“Tôi nghe nói ngay từ đầu khi ghép đôi với pheromone của người khác, mức độ bài xích của hai vị cũng chỉ dưới 5% đúng không? Vậy khi bắt đầu tiêm liều đầu tiên, hai vị có cảm thấy có gì khác thường không?”

“Không có, tiêm hay không tiêm đều như nhau.” Omega lắc đầu: “Vì tôi là một trường hợp tương đối nguy hiểm, gần đến kỳ động dục, nhưng ngay cả trong tình huống nguy cấp như vậy, vắc-xin vẫn không giúp được tôi. Cuối cùng vẫn phải dựa vào một lượng lớn thuốc ức chế. Cho đến khi tôi gặp Alpha của mình, anh ấy là người có độ phù hợp pheromone lên đến một trăm phần trăm. Nếu không gặp anh ấy, tôi không biết mình sẽ ra sao.”

Alpha tiếp lời: “Tôi là Alpha nên sẽ không yếu ớt như Omega, nhưng vắc-xin quả thực không có tác dụng với tôi. Bởi vì sau khi tiêm vắc-xin, tôi không thể đạt được độ phù hợp 70% khi ghép đôi với Omega khác. Những lần ghép đôi trước đây, độ phù hợp chỉ là 30%. Bác sĩ nói nếu không thỏa mãn điều kiện 70% thì vắc-xin ngăn cách pheromone không có hiệu quả.”

Sở Dập Kiều trầm mặc vài giây. Họ 30% đã là rất thấp, vậy anh và Lạc Thanh Dã chỉ 5% thì chẳng phải càng vô vọng sao?

Tình trạng của anh luôn do Hà Thiệp theo dõi. Hà Thiệp ngoài việc phụ trách sức khỏe tâm lý của anh, điều quan trọng nhất là nghiên cứu căn bệnh này của anh. Mặc dù anh cũng là nghiên cứu viên vắc-xin, nhưng anh chủ yếu hỗ trợ về mặt tài chính và học thuật. Còn Hà Thiệp là người hiểu rõ nhất về vắc-xin trong dự án này. Thế nhưng, Hà Thiệp chưa bao giờ nói vắc-xin có hiệu quả đối với anh hay không, mà luôn dựa vào số lần anh đau đớn để tiêm vắc-xin.

Không phải nói vắc-xin không thể tiêm nhiều lần, mà là tiêm có hiệu quả hay không, nếu không hiệu quả thì có nguy hại không.

Anh bỗng cảm thấy có phải mình đã quá mức yên tâm với Hà Thiệp hay không.

Nhưng anh lại không thể không tin Hà Thiệp. Hà Thiệp là bác sĩ duy nhất phát hiện và đang nghiên cứu căn bệnh của anh. Ngoài giao phó cho Hà Thiệp, anh còn có thể làm gì? Anh không có đủ thời gian để bồi dưỡng một bác sĩ khác.

“Sau khi tiêm, hai vị có xuất hiện phản ứng bất lợi nào không?” Sở Dập Kiều nghĩ đến tình trạng của mình. Anh muốn biết có trường hợp nào tương tự anh không. Mấy năm nay tình trạng của anh ngày càng nghiêm trọng với các triệu chứng buồn nôn và sốt cao.

Rốt cuộc đó là di chứng của vắc-xin hay là triệu chứng của hội chứng rối loạn pheromone.

Omega và Alpha lắc đầu: “Không có, mọi thứ bình thường.”

Đáy mắt Sở Dập Kiều thoáng qua một tia ảm đạm. Vậy là không có điểm nào tương đồng với anh cả: “Sau đó làm thế nào vắc-xin mới bắt đầu có hiệu lực?”

“Đánh dấu hoàn toàn.” Alpha nhìn về phía Omega mà mình may mắn gặp được, dịu dàng cười: “Thật may mắn có thể gặp được xác suất một phần vạn này. Sau khi chúng tôi tiến hành đánh dấu hoàn toàn, tiêm vắc-xin ngăn cách pheromone mới có hiệu lực.”

Sở Dập Kiều cười nhạt nói: “Vậy thật sự chúc mừng hai vị.”