Ký Túc Xá Nam Sinh A1101.
“Lạc Thanh Dã!”
Lạc Thanh Dã đang mặc áo sơ mi trắng của Sở Dập Kiều, vừa cài xong cúc thì cửa phòng đột nhiên bị đá văng. Cậu bình thản nhìn Giản Tắc bước vào, không định để ý.
Nhưng khi ngửi thấy một luồng pheromone quen thuộc, ánh mắt cậu đột nhiên trầm xuống, nhìn chằm chằm Giản Tắc.
Là mùi pheromone của Sở Dập Kiều!
Tại sao trên người Giản Tắc lại có mùi của Sở Dập Kiều?
“Mày đúng là đồ âm hiểm, về nhà mách với anh trai là tao đánh mày đúng không! Còn tìm đến tận trường, mày vẫn là học sinh tiểu học sao mà động một tí là gọi phụ huynh đến trường?” Giản Tắc ném cặp sách xuống giường mình, rồi đi đến trước mặt Lạc Thanh Dã, túm lấy cổ áo cậu, cúi đầu trừng mắt đầy hung hãn: “Nếu không phải mày vô lễ chiếm chỗ của tao thì tao đã không khó chịu với mày? Gọi mày là ẻo lả và nhốt mày trong WC là tao, nhưng mẹ nó, ngày đó rõ ràng là mày đạp cửa xông ra đánh tao trước.”
Lạc Thanh Dã thấy Giản Tắc còn dám chạm vào chiếc áo sơ mi này, đột nhiên nắm chặt lấy chiếc đồng hồ trên tay cậu ta, ánh mắt trở nên âm trầm. Sau đó, nghe Giản Tắc nhắc đến chuyện Sở Dập Kiều đến trường, ánh mắt cậu khẽ lóe lên, nghĩ đến việc hôm nay Sở Dập Kiều tự mình lái xe đưa cậu đến:
“Anh ấy tìm cậu?”
Cảm xúc khác lạ cuồn cuộn trong lòng. Sở Dập Kiều thế mà vì chuyện của cậu mà đến trường, Giản Tắc dính pheromone của Sở Dập Kiều là vì đã gặp anh ấy.
Hóa ra cậu đã quan trọng đến thế trong lòng Sở Dập Kiều sao? Có phải đã có chút thích cậu nên mới quan tâm cậu không.
Giây tiếp theo, cậu lại nhìn chằm chằm Giản Tắc, tên này sẽ không nói hết tình hình lúc đó cho Sở Dập Kiều chứ? Sở Dập Kiều có tin không?
“Tao không biết mày đã nói gì với anh trai mày, nhưng chuyện ngày đó tự mày hiểu rõ trong lòng.” Giản Tắc cười lạnh: “Mày ư? Nhỏ yếu, đáng thương, bất lực, sợ hãi bị bắt nạt? Đúng là nhìn rất dễ bị bắt nạt, nhưng thật sự đáng thương hay là giả vờ đáng thương thì tự mày biết. Đến cả anh trai mày cũng bị mày lừa, mày đúng là kỳ lạ. Còn nữa, những vết thương trên người mày là tao đánh sao? Rõ ràng là mày tự va vào.”
Giản Tắc nhớ lại cánh cửa WC ngày đó bị Lạc Thanh Dã đánh xuyên qua, xương sườn mình suýt chút nữa bị gãy, cậu ta biết Alpha này không hề hiền lành vô hại như vẻ ngoài, mà là một kẻ điên.
“Tao đã nói rồi, đừng chọc vào tao.” Lạc Thanh Dã nghe Giản Tắc nói như vậy thì biết Giản Tắc chưa nói ra sự thật. Chưa nói là tốt. Cậu dịu dàng vuốt phẳng cổ áo sơ mi, nhìn Giản Tắc bằng ánh mắt tối tăm, đáng sợ, cả người như lật ngược vảy ngược, như một con sói dữ đang canh giữ lãnh địa của mình, chỉ cần tiến thêm một bước là bị nuốt chửng.
Đây đâu còn là cậu Alpha nhỏ bé, ngoan ngoãn trước mặt Sở Dập Kiều nữa, rõ ràng là một con sói hung ác cấm người sống lại gần.
“Tao cũng không muốn có bất kỳ quan hệ nào với mày, người có tính cách như mày không cùng đường với tao. Tao có thể xin lỗi mày, vì đã hứa với anh Kiều sẽ chăm sóc mày, tự nhiên sẽ không gây chuyện với mày nữa, nhưng mày cũng phải biết điều.” Giản Tắc bực tức buông cổ áo Lạc Thanh Dã ra, ôm tay dựa vào góc bàn nhìn Lạc Thanh Dã nâng niu chỉnh sửa cổ áo sơ mi như bảo bối, rõ ràng gầy gò như vậy lại mặc áo sơ mi không vừa vặn.
Lạc Thanh Dã nghe thấy hai chữ “anh Kiều” thì ánh mắt tối sầm lại. Cậu nhìn Giản Tắc một cách u ám: “Cậu gọi ai là anh Kiều?”
Tại sao người khác có thể gọi Sở Dập Kiều là anh trai, chẳng lẽ không phải chỉ có cậu mới được gọi sao?
Không phải chỉ có cậu mới có thể chứ?
“Anh trai mày bảo tao gọi anh ấy là anh trai đấy, còn mời tao đến nhà mày chơi nữa, nhiệt tình đến mức tao ngại từ chối.” Giản Tắc nghĩ đến Sở Dập Kiều thì có chút lâng lâng, vẻ lưu manh nóng tính ban đầu biến thành dáng vẻ của chú chó Golden Retriever: “Mày nói xem anh trai mày vừa đẹp trai, vừa lợi hại, sao vẫn độc thân vậy? Không biết anh ấy có thích Alpha nhỏ tuổi không nhỉ? Mày biết anh trai mày thích kiểu người nào không?”