“Đi thôi, anh đưa em đến trường.” Sở Dập Kiều tùy ý cầm một chùm chìa khóa xe trên khay thỏ kim loại ở huyền quan. Anh nhìn Lạc Thanh Dã vẫn ngồi trên ghế loay hoay mang giày: “Anh đi gara lấy xe, lát nữa đợi anh dưới lầu.”
Vừa định sờ tay nắm cửa, anh cảm thấy góc áo bị kéo lại. Quay đầu nhìn, là Lạc Thanh Dã đang níu áo anh, ánh mắt trông vô cùng đáng thương.
“Anh, em không muốn ở nội trú, em muốn về nhà ở.” Lạc Thanh Dã nghĩ đến việc sắp phải xa Sở Dập Kiều một tháng liền cảm thấy thật khó khăn. Nhưng cậu sợ Sở Dập Kiều nhìn thấu ý đồ, nên nghiêm túc nói: “Em đảm bảo về nhà em cũng sẽ học tập chăm chỉ, chắc chắn không ảnh hưởng đến chương trình học ở trường đâu.”
Trong tuần này, sự phụ thuộc của cậu vào pheromone của Sở Dập Kiều đã mạnh hơn rất nhiều. Nghĩ đến việc một tháng không thể ôm Sở Dập Kiều, cảm giác lo âu lập tức dâng trào.
“Sao lại không thích ở nội trú? Quan hệ với bạn bè không tốt sao?” Sở Dập Kiều nắm chìa khóa xe. Sở dĩ anh muốn đích thân đưa Lạc Thanh Dã đến trường là vì muốn giải quyết chuyện của cậu. Ai ở trường dám bắt nạt người của anh, ai dám dùng bạo lực với Lạc Thanh Dã, anh sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
Nhìn thấy sự bất an, lo lắng trong mắt Lạc Thanh Dã, anh càng thêm chắc chắn có người bắt nạt cậu ở trường. Cơn bực bội đã bị đè nén hai ngày bỗng nổi lên.
Alpha nhỏ này phát triển chậm hơn, trước đây ăn uống không tốt, dạo gần đây mới có chút da thịt, nhưng so với Alpha cùng tuổi chắc chắn không thể sánh bằng, thậm chí còn thua kém thể chất của một số Omega.
Hơn nữa, ngôi trường này là trường quốc tế, rất nhiều học sinh đều dựa vào gia cảnh để phán đoán nên chơi với ai, ai không xứng chơi với họ. Anh vẫn chưa chính thức công khai cho Lạc Thanh Dã một danh phận nào cả. Trước đây anh chưa nghĩ kỹ nên cho Lạc Thanh Dã thân phận gì, nhưng bây giờ anh đã nghĩ thông suốt rồi.
Lạc Thanh Dã đứng dậy ôm lấy cánh tay Sở Dập Kiều, cúi đầu rầu rĩ đáp: “Em và họ không cùng thế giới, cảm thấy mình không hợp với họ, rất sợ hãi.”
Sở Dập Kiều nghe thấy âm cuối run rẩy của cậu Alpha nhỏ, khiến người ta đau lòng. Điều này anh biết, tính chất của ngôi trường này quả thực là như vậy. Anh giơ tay vỗ vỗ đầu cậu: “Yên tâm đi, sẽ không còn ai động đến em nữa. Tin tưởng anh.”
Lạc Thanh Dã thích Sở Dập Kiều xoa đầu mình, quyến luyến cọ cọ vào lòng bàn tay ấm áp. Cậu ngẩng đầu nhìn Sở Dập Kiều, đôi mắt sáng lấp lánh: “Vì sao sẽ không còn ai động đến em nữa?”
Đây là...
Sắp cho cậu danh phận rồi sao!