Chương 24

“Thiếu gia, tôi mang thuốc đến.” Quản gia gõ cửa, cầm thuốc đến bên cạnh Sở Dập Kiều đưa cho anh.

Sở Dập Kiều nhận lấy thuốc: “Ông đi chuẩn bị bữa trưa đi, một tiếng nữa chúng tôi sẽ xuống.”

“Vâng, thiếu gia.” Quản gia gật đầu, trước khi rời đi liếc nhìn Lạc Thanh Dã trên giường với vẻ mặt suy tư rồi mới đóng cửa lại.

Sau khi cửa đóng, căn phòng ngay lập tức tĩnh lặng, tạo nên một không khí mờ ám và ái muội.

Cổ họng Lạc Thanh Dã căng lại: “... Anh, sao lại kéo rèm vậy?”

Sau đó cậu thấy Sở Dập Kiều ngồi xổm nửa người trước mặt mình.

Ánh mắt cậu đâm thẳng vào đôi mắt Sở Dập Kiều không đeo kính. Đôi mắt màu nâu lưu ly dưới ánh đèn trên đầu toát lên vẻ dịu dàng, long lanh. Rồi cậu thấy Sở Dập Kiều cong môi cười, khoảnh khắc ấy như trúng tim đen. Tầm mắt cậu dừng lại trên đôi môi đó, nghĩ tới điều gì đó.

“Sợ em ngượng nên anh kéo rèm lại.” Sở Dập Kiều mở nắp thuốc mỡ, ngước mắt cười nói: “Cởϊ qυầи ra đi, anh giúp em bôi thuốc.”

“!” Lưng Lạc Thanh Dã cứng đờ, cậu cứng ngắc kéo kéo khóe miệng, ý là muốn cậu dạng chân ra rồi...

“Anh, em tự làm được mà.”

Cậu nói rồi định với lấy thuốc mỡ.

“Em xem em lại ngượng rồi.” Sở Dập Kiều cầm thuốc mỡ ra sau, cười ôn nhu: “Không sao, trước mặt anh không cần ngượng.”

Lạc Thanh Dã lại đối diện với đôi mắt mỉm cười của Sở Dập Kiều một lần nữa, dịu dàng, tao nhã, không chút sơ hở, cứ như thể anh thực sự là một người anh trai hoàn hảo đến cực điểm. Nếu thật sự như quản gia nói, Sở Dập Kiều luôn chán ghét Alpha, vậy cậu rốt cuộc là gì?

Anh cho phép cậu hòa nhập vào lãnh địa của mình, cho phép cậu tiếp xúc gần gũi, càng cho cậu hy vọng bồi dưỡng thành cánh tay đắc lực. Không có chuyện tốt như bánh rơi từ trên trời xuống, nhưng người đưa bánh cho cậu lại là Sở Dập Kiều.

Người đàn ông này mang theo một mị lực khiến người ta không thể kháng cự, cam tâm tình nguyện chìm đắm. Dù biết rõ nguy hiểm vẫn muốn đến gần, cậu cố tình bị sự dịu dàng này phản đòn.

Nhưng thì sao chứ.

Cậu cam tâm tình nguyện.

Lạc Thanh Dã đặt tay lên hông, hàng mi run rẩy, cẩn thận ngước mắt lên. Nét ngượng ngùng trong mắt thể hiện rõ sự nửa muốn nửa từ chối một cách nhuần nhuyễn:

“Vậy anh nhẹ tay thôi nhé, Tiểu Dã sợ đau.”

Sở Dập Kiều cúi mắt cười thành tiếng: “Được.”

Thời gian tươi đẹp luôn trôi qua thật nhanh. Thứ Bảy cưỡi ngựa cả ngày, thoáng chốc đã đến chiều Chủ Nhật, lại phải đi học.