Chương 23

“Em tự đi được, không cần anh bế.” Lạc Thanh Dã thấy lòng tự trọng trỗi dậy vô cớ. Đáng lẽ nếu nghe được Sở Dập Kiều đề nghị được bế, cậu chắc chắn sẽ đồng ý ngay. Thế nhưng, vừa nãy Sở Dập Kiều đã dễ dàng bế cậu lên ngựa, sự chênh lệch sức mạnh này khiến cậu có chút bị tổn thương lòng tự trọng.

Dù sao cũng là một Alpha, giả vờ yếu ớt thì được, nhưng yếu thật sự thì không thể chấp nhận.

Ngay khoảnh khắc cậu dứt lời, Sở Dập Kiều đột nhiên bế xốc cậu lên. Cảm giác không trọng lượng ập đến khiến Lạc Thanh Dã kinh ngạc mở to hai mắt, theo phản xạ có điều kiện ôm lấy vai anh.

So với việc được bế lên ngựa, lần này cảm giác lòng tự trọng bị tổn thương còn lớn hơn, hoàn toàn không giống cảm giác cậu chủ động nhào vào lòng anh.

“Trước mặt anh, em không cần phải thể hiện, đau thì nói, không vui cũng nói, đừng giấu giếm.” Sở Dập Kiều bế ngang Lạc Thanh Dã, như thể người trong lòng chẳng hề có trọng lượng, bước về phía biệt thự: “Em gọi anh là “anh trai”, vậy thì anh là anh trai em. Giữa anh em thì cứ thành thật với nhau là được.”

Lạc Thanh Dã há hốc miệng, lại không biết nói gì, sự bối rối bất ngờ ập đến khiến cậu luống cuống, cảm giác...

Không phải cậu đang làm chủ cuộc chơi.

Tim đập như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực, một sự căng thẳng vô cớ.

Sở Dập Kiều cúi mắt nhìn Lạc Thanh Dã, thấy cậu Alpha nhỏ cúi đầu, không phải vẻ ngượng ngùng mà là mím chặt môi, như đang bối rối lại như khó tin. Anh cười như không cười thu hết biểu cảm của Lạc Thanh Dã vào đáy mắt, không nói thêm gì nữa.

“Anh, cái đó... Lần đầu tiên anh học cưỡi ngựa, chỗ đó có đau không?”

Sở Dập Kiều ôm Lạc Thanh Dã lên lầu đi đến phòng nghỉ. Nghe thấy cuối cùng cậu cũng không nhịn được mà mở miệng, anh mỉm cười không đáp. Anh đặt Lạc Thanh Dã xuống mép giường, vừa lúc thấy quản gia đứng ngoài cửa. Anh nói vài câu nhờ quản gia lấy thuốc mỡ, rồi quay người đi đến trước cửa sổ kính sát đất.

Lạc Thanh Dã hơi khó hiểu, cho đến khi thấy Sở Dập Kiều ấn nút đóng rèm cửa sổ. Nhìn tấm rèm dày nặng từ từ kéo lên, cổ họng cậu hơi căng thẳng.

“Có đau.” Sở Dập Kiều quay người lại, “xẹt” một tiếng, anh cởi chiếc găng tay da.

Lạc Thanh Dã nhìn bàn tay thon dài, trắng nõn thoát khỏi chiếc găng tay đen. Sự tương phản màu sắc mạnh mẽ tạo nên một hình ảnh đầy tác động thị giác. Rõ ràng chỉ là cởi găng tay, nhưng lại mang theo vài phần dụ hoặc khó tả. Ánh mắt cậu dán chặt vào Sở Dập Kiều, như đang chờ mong anh cởi bỏ bộ đồ cưỡi ngựa này.

Chỉ tiếc, anh không cởi.