Và có một điều nữa...
Anh không hề bài xích sự gần gũi của Lạc Thanh Dã.
Một cảm giác tê dại, nóng lên khác thường dấy lên nơi sau gáy. Anh chợt nhớ lại giấc mơ tối qua, anh đã mơ thấy Lạc Thanh Dã.
Cậu Alpha nhỏ này thật quá dính người.
Đến cả trong mơ cũng không buông tha anh.
Vì vậy, chỉ cần Lạc Thanh Dã ngoan ngoãn, anh có thể cho cậu tất cả những điều tốt đẹp nhất trên thế giới này.
“Ngoan lắm.” Sở Dập Kiều xoa đầu Lạc Thanh Dã, rồi kéo dây cương làm ngựa quay đầu: “Anh dạy em cách cưỡi ngựa, trước hết em dùng hai tay nắm lấy dây cương.”
Lạc Thanh Dã nắm dây cương, sau đó cậu thấy bàn tay Sở Dập Kiều bao phủ lên mu bàn tay mình, cùng cậu nắm chặt dây cương. Cậu đưa mắt nhìn xuống, đôi tay trắng nõn, thon dài này dưới ánh nắng như một tác phẩm nghệ thuật, khiến người ta ngắm mãi không chán, không thể rời đi.
Nếu bàn tay này dùng để nắm lấy khăn trải giường, sẽ là một cảnh tượng đẹp đến thế nào.
Cậu thừa nhận mình luôn nghĩ những điều không đứng đắn, nhưng đối diện với Sở Dập Kiều, cậu thực sự không thể kiểm soát nổi.
Dưới sự chỉ dẫn tỉ mỉ, cầm tay chỉ việc của Sở Dập Kiều, Lạc Thanh Dã nhanh chóng học được cách cưỡi ngựa. Hai người chơi từ sáng sớm đến tận quá trưa, thấy mặt trời bắt đầu gay gắt mới quay về biệt thự nghỉ ngơi.
“Chà...”
Khi đi bộ về biệt thự, Sở Dập Kiều thấy Lạc Thanh Dã đi được vài bước lại dừng. Nghe tiếng cậu hít hà, anh dừng lại, nghiêng mắt thấy vẻ mặt Lạc Thanh Dã hơi ửng hồng một cách kỳ lạ:
“Bị làm sao vậy?”
Lạc Thanh Dã hơi khó mở lời, thấy biệt thự vẫn còn một đoạn, mà bước chân cứ bước ra là đau nhức.
Lúc này, Sở Dập Kiều như nhớ ra điều gì, ánh mắt anh dừng lại trên hai chân Lạc Thanh Dã, khẽ cười thành tiếng: “Có phải bị cọ đau đùi rồi không?”
“Anh còn cười!” Lạc Thanh Dã thấy anh trêu chọc mình, mặt càng đỏ hơn, hơi giận dỗi trừng mắt với anh.
Sở Dập Kiều nhìn dáng vẻ thẹn quá hóa giận này của Lạc Thanh Dã, không hiểu sao lại cảm thấy hài lòng một cách vô cớ, độ cong trên khóe môi anh sâu thêm vài phần:
“Có muốn được bế không?”
Cậu Alpha nhỏ này vẫn chưa lớn hẳn, biết làm nũng lại rất ngoan ngoãn. Tính tình trẻ con một chút cũng được, bởi vì rất đáng yêu. Nghĩ đến sau này cậu sẽ trưởng thành nhanh chóng, có lẽ sẽ không còn nhìn thấy vẻ mặt này nữa, anh lại thấy hơi tiếc nuối.