Anh khẽ xoa trán, cảm giác dễ chịu từ cái chạm tinh tế ấy làm đôi mắt Sở Dập Kiều rũ xuống. Anh đối diện với đôi mắt trong veo, sáng rõ của Lạc Thanh Dã, vẻ thuần khiết không vướng bụi trần ấy khiến anh hơi dao động: “Chỉ là trước đây thôi, bây giờ sẽ không còn như vậy nữa.”
Anh đã quen sống trong tâm bão từ lâu, quen với việc xây lên một bức tường thành kiên cố không thể xuyên thủng. Anh không biết mệt mỏi.
Hiện tại, anh muốn bồi dưỡng Lạc Thanh Dã thành một người như thế.
“Anh, trong sách sinh học có nhắc đến anh đấy. Người ta nói anh là một nhà khoa học vĩ đại vì đã phát minh ra vắc-xin ngăn cách pheromone, bảo vệ vô số Omega. Anh còn là Chủ tịch Hiệp hội Bảo vệ Omega, là một doanh nhân trẻ xuất sắc, lãnh đạo tập đoàn Ngân Hà với hàng chục vạn nhân viên, nghiên cứu thiết bị y tế, làm phúc cho xã hội. Rất nhiều người đều sùng bái, kính ngưỡng anh, họ thấy anh thật sự rất giỏi.”
Sở Dập Kiều nghe Lạc Thanh Dã khen ngợi mình, nhưng trong lòng anh lại thờ ơ. Anh đã nghe những lời này quá nhiều, chẳng còn mấy tác dụng với anh nữa.
“Nhưng anh chỉ là anh trai của em.”
Động tác nắm dây cương của Sở Dập Kiều khẽ khựng lại.
Ngựa cũng dừng, cúi đầu uống nước bên bờ sông.
Lạc Thanh Dã chăm chú nhìn anh, dùng ống tay áo lau khô mồ hôi trên trán anh: “Dù Sở Dập Kiều ở bên ngoài có mạnh mẽ, lợi hại đến đâu, là nhà khoa học hay doanh nhân. Nhưng ở nhà, trong lòng Tiểu Dã, anh chính là anh trai em, một người thoạt nhìn khó gần nhưng thật ra lại mềm lòng và dịu dàng. Là người đã nguyện ý cho em một mái ấm, không chê bai xuất thân, cũng không hề hỏi về quá khứ của em.”
“Giờ anh đã có Tiểu Dã rồi, em có thể chia sẻ gánh nặng với anh.” Lạc Thanh Dã ôm lấy eo anh, nghiêng tai áp vào ngực Sở Dập Kiều, lắng nghe nhịp tim: “Em sẽ cố gắng học tập ở trường, mau chóng lớn lên để đứng bên cạnh giúp đỡ anh. Anh cũng có thể không cần mệt mỏi như vậy nữa, Tiểu Dã sẽ bảo vệ anh.”
Eo anh thật sự rất thon.
Lời nói của cậu thiếu niên thật ấm áp, vòng ôm cũng thật ấm áp.
Sở Dập Kiều chưa từng nghĩ sẽ có người nói với mình những lời như vậy, và cũng chưa bao giờ nghĩ Lạc Thanh Dã sẽ nói lời muốn bảo vệ anh. Từ nhỏ đến lớn, anh luôn một mình: một mình sống, một mình đi học, một mình gây dựng sự nghiệp. Lạc Thanh Dã là ngoại lệ đầu tiên trong cuộc đời 28 năm của anh, là món quà sinh nhật khổng lồ, bất ngờ đã phá vỡ mọi quy tắc cuộc sống anh.