Chương 20

Trời quang mây tạnh, ánh nắng dịu dàng, thời tiết đẹp như thể đang ưu ái tâm trạng con người. Những chú ngựa lao nhanh trên thảm cỏ xanh, khiến Sở Dập Kiều cảm thấy đã lâu rồi mình chưa từng thả lỏng đến thế, huống hồ còn nghe thấy tiếng reo vui của Lạc Thanh Dã trong vòng tay mình. Tiếng cười ấy khiến anh như trở về thời niên thiếu — một thời ngang tàng, đầy nổi loạn, khao khát tự do mãnh liệt.

Đến khi ngựa chạy đến nơi xa nhất của trường đua, anh mới chậm rãi dừng lại, sau đó dắt ngựa thong thả quay về.

“Em có vui không?”

Lạc Thanh Dã tựa vào l*иg ngực Sở Dập Kiều , cảm nhận rõ ràng nhịp tim của mình như đang hòa cùng nhịp đập mạnh mẽ trong lòng anh. Tiếng tim đập tựa như trống trận, mỗi nhịp vang lên đều khiến cậu cảm giác như đang xích lại gần anh thêm một chút.

Cậu ngoảnh đầu nhìn Sở Dập Kiều , nụ cười rực rỡ như ánh nắng: “Rất vui.”

Ánh mắt cậu dừng lại trên những giọt mồ hôi mỏng nơi trán Sở Dập Kiều, trong đầu lại nhớ tới lời quản gia nói khi nãy. Quản gia chỉ nói một nửa, nói rằng anh không thích lại gần alpha. Nhưng tại sao với cậu, anh lại nguyện ý để cậu tiếp cận mình?

Là vì cậu ngoan ngoãn sao?

“Lúc còn đi học, anh rất thích cưỡi ngựa. Những lúc tâm trạng bức bối, anh sẽ tới đây. Anh thích cảm giác phi như bay cùng gió.” Sở Dập Kiều vừa cầm dây cương cho ngựa bước chậm về phía hồ, vừa nói với giọng ôn hòa: “Lúc ấy, áp lực đè nặng kinh khủng: áp lực học hành, áp lực từ gia tộc, áp lực của việc phải gánh vác tất cả. Anh cảm thấy mình như một bức tường đồng kiên cố, không được phép dừng lại.”

Áp lực đó còn bao gồm cả tình trạng cơ thể anh. Là một Omega, anh không thể kế thừa gia nghiệp mà lại còn phải chịu những lời công kích ác ý, phải gánh lấy những điều mình không thể gánh.

Thứ duy nhất chống đỡ được anh chính là hận thù.

Anh hận dòng máu nhà họ Giang đang chảy trong người mình, hận các alpha coi Omega là công cụ yếu đuối vô dụng. Vì thế, anh không thể thỏa hiệp, càng không thể từ bỏ tất cả những gì mẹ để lại. Anh phải giành lấy toàn bộ những thứ thuộc về mình từ tay nhà họ Giang. Dù mệt mỏi đến đâu, anh cũng không được phép dừng bước.

Có lẽ, sự hoàn hảo đã không dành cho anh. Anh không biết khi nào cơ thể mình sẽ suy sụp, giống như Hà Thiệp từng nói: khi chỉ số hội chứng rối loạn pheromone trong cơ thể anh đạt đến ngưỡng không thể kiểm soát, cơ thể sẽ lập tức phản ứng. Anh có thể sẽ bắt đầu ho ra máu, có thể sốt cao rồi ra đi, hoặc thậm chí lâm vào trạng thái hôn mê và trở thành người thực vật.

Nhưng trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ đến mức đó, anh không thể từ bỏ kế hoạch sắp thành công của mình. Chỉ khi giành lại tất cả những gì thuộc về anh, mẹ anh dưới suối vàng mới có thể nhắm mắt an yên.

“Anh có mệt lắm không?”