“Đầu tiên?” Lạc Thanh Dã nắm bắt từ khóa này, một cảm giác khó diễn tả tràn ngập trong lòng: “Hà Thiệp chưa từng đến sao?”
Quản gia Hà ngạc nhiên hỏi: “Hà Thiệp là ai?”
Lạc Thanh Dã kiềm chế khóe môi sắp nhếch lên, nở nụ cười ngọt ngào: “Không có gì, tôi chỉ hỏi vu vơ thôi.” Sau đó, nghĩ đến những lời quản gia vừa nói, cậu lại hỏi: “Anh ấy bài xích Alpha sao ạ?”
Quản gia Hà cũng cảm thấy hứng thú với cậu Alpha trẻ tuổi này, bởi vì một Alpha có thể đến gần thiếu gia chắc chắn không phải người bình thường: “Thiếu gia rất bài xích Alpha, thường thì rất khó để ai đó tiếp cận cậu ấy. Thiếu gia có một...”
“Lên ngựa không?”
Tiếng vó ngựa vang lên gần hơn, lời quản gia Hà bị cắt ngang. Lạc Thanh Dã ngẩng đầu, nhìn thấy Sở Dập Kiều trên lưng ngựa vươn tay về phía mình. Ánh sáng chói mắt làm cậu có chút ngẩn ngơ.
Dưới ánh mặt trời, quầng sáng bao phủ người đàn ông ngồi trên lưng ngựa. Bộ đồ cưỡi ngựa màu đen làm tôn lên vẻ uy phong, dáng vẻ hơi mơ hồ nhưng đường nét khuôn mặt đẹp đến khó tả. Sở Dập Kiều cúi người, vươn tay về phía cậu.
Bàn tay đeo găng hở ngón dài mảnh, khớp ngón tay lộ ra trắng như ngọc, như thể ánh sáng có thể xuyên qua. Hơi ấm từ bàn tay ấy khiến người ta khao khát chạm vào.
Ai mà không khát khao ánh sáng?
Lạc Thanh Dã không tự chủ nắm lấy tay Sở Dập Kiều.
Ngay khi bị nắm lấy, cả người cậu bị Sở Dập Kiều nhẹ nhàng nhấc lên, đặt lên lưng ngựa. Đôi mắt cậu mở to đầy kinh ngạc, mãi đến khi lưng chạm vào l*иg ngực ấm áp của anh, cậu mới hoàn hồn.
Cậu bị một Omega dễ dàng nhấc bổng lên.
Điều này hoàn toàn khác với việc cậu từng cầu xin một cái ôm. Cảm giác thật phức tạp.
Sở Dập Kiều vòng tay ôm lấy Lạc Thanh Dã từ phía sau, nắm dây cương, khoảng cách giữa hai người bỗng trở nên thân mật không ngờ. Anh rõ ràng cảm nhận được nhóc Alpha nhỏ này không hề có chút phản kháng khi chạm vào cơ thể anh. Giờ thì anh có thể chắc chắn: Nhóc Alpha này có thể giữ lại bên mình.
Giấc ngủ đêm qua khiến anh cảm thấy tinh thần sảng khoái hơn bao giờ hết. Vì vậy, con số 5% kia là gì chứ, chẳng qua chỉ là một dữ liệu lạnh lẽo.
Cảm giác khi chạm vào hơi ấm mới là chân thật nhất.
Anh đã quyết định xong.
“Anh sẽ dạy em cưỡi ngựa, phải học nghiêm túc đấy. Đây là bài kiểm tra của anh.” Anh kéo dây cương, điều khiển ngựa phi nước đại.
Chú ngựa lao nhanh về phía trước, chạy băng băng trên đồng cỏ mênh mông, gió mát lướt qua mái tóc và cơ thể, như được ôm trọn trong vòng tay của thiên nhiên. Hương pheromone hòa quyện giữa hai người lan tỏa trong không khí mà không gặp phải bất kỳ trở ngại nào. Lạc Thanh Dã cảm thấy mình như muốn tan chảy trong vòng tay của Sở Dập Kiều .
Dựa vào l*иg ngực không quá rộng lớn nhưng đầy cảm giác an toàn ấy, hơi thở ấm áp phả bên tai, cậu nghiêng đầu, ánh mắt bắt gặp đường viền cằm hoàn hảo của anh, rồi rơi xuống đôi môi mỏng gợi cảm của anh, cổ họng cậu khẽ chuyển động.
“Anh à, khi em học xong, em cũng muốn ôm anh cưỡi ngựa.” Niềm kiêu hãnh của một Alpha trỗi dậy, lần đầu tiên cậu có một ý muốn mãnh liệt như vậy.
Bị một Omega dễ dàng nhấc lên như thế, thật sự quá mất mặt.
Cậu không còn là Lạc Thanh Dã yếu đuối, sống dựa vào lòng thương hại như trước. Giờ đây, cậu có cơ hội để trở nên mạnh mẽ hơn, và với Sở Dập Kiều bên cạnh, cậu càng phải nhanh chóng cao lớn và vững vàng hơn.
Để có thể ôm Sở Dập Kiều.
Sở Dập Kiều đâu biết cậu Alpha nhỏ này đang nghĩ gì, càng không ngờ cậu sẽ lớn nhanh và mạnh mẽ đến vậy. Anh chỉ biết rằng tìm được một Alpha hợp với mình khiến tâm trạng anh rất tốt. Giờ đây, anh chỉ chờ đợi Lạc Thanh Dã trưởng thành, để hợp tác cùng anh diễn một vở kịch lớn.
Anh kéo dây cương, làm giảm tốc độ chạy của ngựa, hai người cưỡi ngựa dạo chơi thong thả trên đồng cỏ.
“Ừm, anh chờ em lớn lên.”
Sở Dập Kiều nghĩ thầm: [Tốt nhất là lớn thật nhanh.]
Anh không còn nhiều thời gian.