Chương 17

Thứ cậu muốn, chỉ cần tính toán kỹ lưỡng và bước đi từng bước, chắc chắn sẽ đạt được.

Lần đầu tiên cậu thấy Sở Dập Kiều yếu đuối. Và lần này, anh lại phơi bày sự mỏng manh trước mắt cậu. Lần trước là khi phân hóa, lần này là pheromone của Sở Dập Kiều mất kiểm soát. Rất có thể đây là hậu quả của việc phân hóa muộn.

Bình thường, AO sẽ phân hóa vào năm 16 tuổi nhưng phân hóa muộn đồng nghĩa với sự phát triển muộn.

Mà sự phát triển ở đây ám chỉ phản ứng sinh lý.

“... Nóng.” Sở Dập Kiều cảm giác như bị bao vây giữa biển lửa, cơ thể luân phiên nóng lạnh, tuyến thể sau gáy bỏng rát, đến mức chỉ muốn dùng tay cào nát để giải tỏa.

Trong cơn mơ hồ, anh mơ thấy mẹ mình, mơ thấy những kẻ tồi tệ, mơ thấy những nhân viên alpha luôn lảng vảng trước mặt, và cuối cùng là mơ đến Lạc Thanh Dã.

Trong trạng thái vô thức, Lạc Thanh Dã nhìn thấy Sở Dập Kiều với đôi tay thon dài trắng trẻo đang kéo lấy cổ áo, để lộ chiếc cổ ướt đẫm mồ hôi cùng xương quai xanh mảnh khảnh. Cằm anh hơi ngẩng lên, những giọt mồ hôi lăn dài, l*иg ngực phập phồng theo từng nhịp thở gấp gáp, mỗi hơi thở như một cuộc chiến cam go.

“Khó chịu lắm à? Có cần em giúp anh cởϊ áσ không?”

“... Cởi.”

Bộ đồ ngủ ẩm ướt dần được Lạc Thanh Dã cẩn thận cởi ra, để lộ một thân hình trắng mịn như bạch ngọc dưới ánh đèn vàng mờ ảo. Ánh sáng ấy khắc họa nên đường nét hoàn mỹ, phản chiếu trong đôi mắt cậu, khiến lòng tham càng thêm cuồng loạn.

Bên tai, vài lời thì thầm như lời dụ dỗ vang lên, hơi thở ấm áp phả vào bên cổ. Sở Dập Kiều nghe được giọng nói quen thuộc ấy, nhưng nhịp điệu lại lạ lẫm. Anh muốn mở mắt ra, nhưng cơ thể như không còn sức. Khi cảm nhận được gáy mình bị bóp nhẹ, toàn thân khẽ run lên nhưng là một sự run rẩy dễ chịu.

Lực đạo vừa phải, sự an ủi từ đôi bàn tay mềm mại len lỏi khắp dây thần kinh, khiến anh cảm thấy thoải mái không rõ lý do.

Trong vô thức, anh trở mình, để lộ tuyến thể phía sau gáy đã ửng đỏ.

“Anh ơi, pheromone của anh có mùi rượu Cherry Brandy, rất quyến rũ. Hôm anh phân hóa, em thấy ánh mắt trợ lý của anh, cả ánh mắt của Hà Thiệp. Họ đều muốn chiếm lấy anh. Em không thích họ đến gần anh, không thích họ để lại pheromone trên người anh, càng không thích ánh mắt đó. Em biết họ đều muốn có anh.”

“Nhưng tiếc thay, anh là của em.”

Lạc Thanh Dã nhìn Sở Dập Kiều nằm nghiêng, tuyến thể sau gáy hoàn toàn phơi bày trước mắt. Đường cong tấm lưng mềm mại kéo dài xuống dưới, mở ra muôn vàn ý nghĩ mơ hồ.

Cậu chậm rãi cúi người xuống, ánh mắt càng thêm nóng bỏng khi nhìn tuyến thể nhạt màu hồng phấn ấy.

“Anh có cảm nhận được không? Chỉ cần chúng ta đến gần, pheromone sẽ tự động hòa quyện. Anh sẽ thấy dễ chịu, sẽ không thể kìm lòng mà bị em thu hút. Em đoán độ tương thích pheromone giữa chúng ta phải đạt 100%, thậm chí còn hơn thế. Nếu không, vì sao em lại bị anh mê hoặc, khao khát gần gũi anh, không nhìn thấy anh liền nhớ nhung anh đến vậy?”

Hơi thở nóng hổi phả lên gáy, Sở Dập Kiều khẽ run rẩy, tựa như đang đáp lại cậu. Nhìn phản ứng ấy, Lạc Thanh Dã bật cười.