— Kiều Kiều, mau chạy đi, rời xa anh ta, đừng quay đầu lại...Hương rượu Cherry Brandy thoảng qua, dịu nhẹ mà mãnh liệt, tỏa ra khắp căn phòng trong đêm khuya, không hề che giấu, đan xen giữa cảm giác say nồng và sự yếu đuối đến cùng cực.
Lạc Thanh Dã từ từ mở mắt, bị mùi hương quen thuộc đánh thức. Cơ thể cậu phản ứng theo bản năng, cảm nhận được Omega thuộc về mình đang cần được an ủi.
Quay đầu nhìn sang, cậu thấy Sở Dập Kiều nằm bên cạnh, giấc ngủ chẳng hề yên ổn. Hơi thở anh dồn dập, tay siết chặt lấy chăn trước ngực.
Một lần nữa, cậu cảm nhận được sự yếu ớt toát ra từ hương pheromone của Sở Dập Kiều. Lần đầu tiên gặp, cậu nghĩ rằng mình cảm nhận sai. Nhưng lúc này, rõ ràng mọi thứ đều chỉ ra Sở Dập Kiều không hề ổn.
Hiện tại, cảm giác ấy càng rõ ràng hơn.
Nhớ lại lần trước tình cờ thấy Sở Dập Kiều uống thuốc, cậu không khỏi lo lắng. Sở Dập Kiều bị sao thế này? Anh khó chịu ở đâu sao?
“Anh ơi?” Lạc Thanh Dã ngồi dậy, khẽ chạm vào gò má của Sở Dập Kiều. Anh đổ rất nhiều mồ hôi, gương mặt ướt đẫm, lạnh ngắt.
“... Chạy đi...”
Lạc Thanh Dã nghe thấy tiếng thì thầm đứt quãng, hơi thở anh gấp gáp, đôi tay như níu chặt lấy chiếc chăn, tựa như đang chìm trong một cơn ác mộng. Cậu nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt anh, cho đến khi cảm nhận được một giọt nước mát lạnh rơi trên ngón tay.
Cậu sững người.
Người đàn ông này...
Đang khóc.
Lạc Thanh Dã bật đèn đầu giường. Ánh sáng vàng nhạt len lỏi khắp căn phòng. Trong ánh sáng mờ ảo, Sở Dập Kiều nằm nghiêng, co người lại, gương mặt tái nhợt hiện rõ trong tầm mắt của cậu.
Hàng mi anh khép chặt, khẽ run. Tóc mái bết mồ hôi phủ lên trán.
Hình ảnh này hoàn toàn khác xa người đàn ông điềm tĩnh, quyền lực mà cậu thấy ban ngày. Giờ đây, sự yếu đuối của anh giữa đêm khuya được phơi bày trọn vẹn trước mắt cậu, không sót một chút nào.
Hương pheromone Omega hỗn loạn lan tỏa, mùi rượu Cherry Brandy tựa như những đợt sóng, lúc mãnh liệt, lúc dịu dàng, từng lớp từng lớp đẩy đến.
Giống như đang chờ đợi ai đó xâm chiếm và chinh phục.
“Anh ơi, anh gặp ác mộng à?” Lạc Thanh Dã cúi người lại gần Sở Dập Kiều , tay đặt lên sau gáy anh. Lòng bàn tay cậu cảm nhận được tuyến thể sau gáy Sở Dập Kiều nóng rực, hệt như đang bùng cháy.
Pheromone alpha trên người Lạc Thanh Dã không còn kìm nén, chầm chậm lan tỏa, bao bọc lấy Sở Dập Kiều một cách dịu dàng.
Nhìn gương mặt yếu đuối, nhợt nhạt của anh, những suy nghĩ chẳng mấy tốt đẹp của Lạc Thanh Dã giờ đây không cần che giấu. Trong đêm tối, đôi mắt vốn ngây thơ, trong trẻo của cậu ban ngày giờ ánh lên vẻ tham lam, khao khát chiếm hữu. Chính sự khắc nghiệt của xã hội đã dạy cho cậu cách nhìn đời này.