Chương 8

Cứ như thể chuyện này vốn dĩ nên là trách nhiệm của cô.

Người trợ lý hai tay không theo sau, lúc này mới hiểu lý do Giang Dĩ Thu không để cô ấy xách vali.

Chử Vi Nguyệt rối bời, rốt cuộc là sao vậy, lẽ nào nụ hôn vừa rồi thật sự chỉ là ảo giác của cô ư?

Nghĩ đến khả năng này, lòng cô hơi khó chịu, nếu trên đầu có tai, chắc chắn chúng đã cụp xuống rồi.

May sao, hệ thống "tốt bụng" kịp thời xuất hiện giải đáp thắc mắc cho cô: "Ký chủ! Tôi nói gì cơ?

Có phải đang phát triển đúng như lời tôi nói không?"

Dù đã giải đáp khúc mắc cho cô, nhưng cái "thống" này nói chuyện vô cùng đắc ý, đúng là đáng ghét.

Chử Vi Nguyệt hoàn hồn.

Hệ thống đã nói vậy, xem ra không phải ảo giác rồi.

Cô không còn khó chịu nữa, thay vào đó lại bắt đầu hoảng loạn.

Cứ như thể nhìn thấy một bàn tay khổng lồ từ đâu vươn tới, giơ một tấm thẻ đỏ chói mắt về phía tình bạn mười mấy năm của cô và bạn thân ——

Haha, các cậu xong đời rồi!

Không, không, không, không được!

Chử Vi Nguyệt lắc mạnh đầu, cố xua đi cái suy nghĩ đáng sợ này.

Đừng nghĩ nhiều quá, biết đâu chỉ là trùng hợp, Giang Dĩ Thu muốn ôm nhưng không giữ được, lỡ chạm phải thôi thì sao?

Hệ thống chẳng qua chỉ là nhân cơ hội này mà "thêm mắm thêm muối" thôi!

Hơn nữa, khả năng lớn nhất là ——

Vừa nãy Giang Dĩ Thu bị hệ thống điều khiển, chỉ là để hoàn thành cái "kịch bản" nó nói!

Nếu không thì sao cô ấy lại "hôn" xong mà không có phản ứng gì cả, cứ như thể chưa làm gì.

Bình tĩnh.

Tất cả đều chỉ là suy đoán, rốt cuộc là chuyện gì, vẫn cần phải quan sát thêm mới biết được.

Cô cố gắng hết sức lờ đi cái hệ thống đang gào thét, mở sâm panh tự mình ăn mừng "khai màn thuận lợi" trong đầu, trái tim hoảng loạn cũng dần bình tĩnh lại đôi chút.

Vừa đẩy vali hành lý, cô vừa lén đánh giá người bên cạnh, hít một hơi thật sâu, bây giờ điều quan trọng nhất là giữ khoảng cách an toàn với Giang Dĩ Thu, đề phòng tình bạn biến chất.

Chử Vi Nguyệt cứ thế mơ màng nghĩ lung tung rồi lên xe, nghĩ lung tung rồi khởi động xe, cuối cùng lại nghĩ lung tung rồi nghiêng người giúp người ngồi ghế phụ thắt dây an toàn, mãi đến khi nghe thấy tiếng Giang Dĩ Thu hỏi mới hoàn hồn: "Nguyệt Nguyệt, tớ vừa về chưa có chỗ ở, tớ tạm thời ở chỗ cậu được không?"

Người trợ lý ngồi ở ghế sau bệnh nghề nghiệp tái phát, buột miệng thốt lên: "Để em đặt phòng..."

Sau đó bị Giang Dĩ Thu "liếc xéo" một cái mà cứng họng.

Người trợ lý giật mình nhận ra, lập tức "tắt máy", nhanh chóng kéo khóa miệng, giả vờ như mình chưa từng mở miệng.

Lỡ lời rồi hu hu.

Nghe Giang Dĩ Thu nói không có chỗ ở, Chử Vi Nguyệt ngay lập tức nghĩ đến tình cảnh gia đình cô ấy.

Tình hình gia đình Giang Dĩ Thu luôn không muốn nhắc đến, Chử Vi Nguyệt tất nhiên sẽ không khơi gợi vết sẹo lòng của bạn thân, nhưng ít nhiều cũng nắm được tình hình cơ bản.

Nghĩ đến cảnh ba mẹ xui xẻo của Giang Dĩ Thu, lại thêm tình cảnh khó khăn khi mọi thứ vừa về đều chưa ổn định, tim Chử Vi Nguyệt thắt lại.

Ánh đèn vàng ấm áp trong xe hắt xuống, tự động khoác lên Giang Dĩ Thu trong mắt cô một lớp "filter" mỏng manh dễ vỡ, đáy mắt đối phương lấp lánh ánh lệ, trông thật đáng thương.

Chử Vi Nguyệt như bị hút hồn, chỉ hận bản thân quá nghèo, không thể lập tức rút tiền mua đứt một căn biệt thự rồi đưa chìa khóa cho bạn thân ở: "Không vấn đề gì hết, cứ ở chỗ tớ, muốn ở bao lâu cũng được."