Chậc, sếp bận trăm công nghìn việc, còn tự mình chuẩn bị quà ư?
Người này có lai lịch gì vậy?
Tò mò quá, muốn hỏi ghê.
Nhưng để giữ được công việc lương gần sáu chữ số mỗi tháng, cô đành nín nhịn.
Cái gì không nên hỏi thì không hỏi!
Đó là phẩm chất cơ bản của một trợ lý đủ tiêu chuẩn.
Chử Vi Nguyệt mở hộp ra nhìn thấy chiếc đồng hồ bên trong.
Mặc dù cô không có nghiên cứu về đồng hồ lắm, nhưng nhìn màu sắc dịu dàng và thiết kế tinh xảo này, cô liền biết nó rất quý giá.
"Đẹp quá, cái đồng hồ này đắt lắm nhỉ?" Chử Vi Nguyệt nói, thật lòng xót tiền cho Giang Dĩ Thu: “Cậu vừa về, còn chưa tìm được chỗ ở ổn định, sao lại đột nhiên tặng tớ món quà quý giá thế này?"
Giang Dĩ Thu đáp bâng quơ: "Không đắt, 250 tệ thôi."
Nụ cười của Chử Vi Nguyệt tắt lịm, cô nhíu mày nhìn Giang Dĩ Thu.
Giang Dĩ Thu hiểu ngay, đối diện với ánh mắt oan ức như muốn nói "Sao tự dưng mắng người ta thế" của cô, Giang Dĩ Thu cười rộ lên, đính chính: "À nhầm, là 520 tệ."
Trợ lý đứng bên cạnh bị "chói mắt" bởi nụ cười đó.
Vãi! Sếp cười lên đẹp chết đi được.
Rồi trong đầu vô thức nhảy ra một câu: Đã lâu không thấy cô chủ cười tươi như vậy.
Đây là tâm ý của Giang Dĩ Thu, Giang Dĩ Thu chắc cũng không làm gì đó kiểu "đập nồi bán sắt": “ném tiền qua cửa sổ" chỉ để lấy lòng bạn thân, nên Chử Vi Nguyệt cũng nhận lấy.
Mối thâm giao giữa cô và Giang Dĩ Thu đã bao nhiêu năm rồi, không cần phải khách sáo giả tạo làm gì.
Trên bàn ăn vừa ăn vừa tán gẫu, mặc dù vẫn giữ liên lạc online, nhưng hai người quả thật đã lâu không gặp, có quá nhiều chuyện muốn nói.
Giang Dĩ Thu không phải là người nhiều lời, nhưng Chử Vi Nguyệt lại hoàn toàn không sợ ngại ngùng, như thể đang tổ chức buổi diễn thuyết cá nhân, một mình cũng nói chuyện rất sôi nổi.
Sợ trợ lý bị bỏ rơi, cô vài lần chủ động gợi chuyện, trợ lý run như cầy sấy, suýt nữa thì quỳ lạy.
Cô đứng đây đã quá thừa thãi rồi, cứ coi như không thấy cô đi.
Đang trò chuyện, Chử Vi Nguyệt nhắc đến một diễn viên mà cô vừa mới thích gần đây.
"Gần đây tớ xem một bộ phim tên là 《坐看云起时》 (Ngồi Ngắm Mây Trôi), nữ chính diễn bên trong đặc biệt hay, sau đó tớ xem thêm mấy bộ khác của cô ấy."
Dù Chử Vi Nguyệt cố gắng kiềm chế, nhưng sự phấn khích và ngưỡng mộ trong mắt cô là thật.
Trợ lý theo bản năng liếc nhìn sếp một cái, dấy lên một dự cảm không lành.
Quả nhiên, nụ cười trên mặt Giang Dĩ Thu nhạt đi một chút: "Cậu còn đu idol cơ à?
Chưa thấy cậu nhắc tới bao giờ."
"À, cái đó, gần đây tớ mới xem, cậu bận lắm nên tớ chưa kịp nói, định gặp rồi kể cho cậu nghe." Chử Vi Nguyệt hơi ngại, lập tức giải thích: “Đương nhiên không thể gọi là đu idol rồi, xem mấy bộ phim thấy cô ấy diễn hay quá, nên mới quan tâm thêm một chút thôi."
Nghe tên phim là đoán được là ai, Giang Dĩ Thu vẫn hỏi: "Nữ chính là ai diễn vậy?"
Chử Vi Nguyệt: "Cận Ninh, cậu biết không?"
Giang Dĩ Thu giả vờ suy nghĩ một lát: "Hình như có nghe nói qua, tớ không hay xem phim ảnh lắm."
Trợ lý liếc nhìn sếp một cái.
Đâu chỉ là nghe nói qua.
Trợ lý thầm nghĩ trong lòng, nhưng không dám lên tiếng.
Trợ lý đủ tiêu chuẩn chỉ tự mình nghĩ trong đầu, tuyệt đối không nhiều lời.
Chử Vi Nguyệt gần đây mới thích, càng nói càng có vẻ phấn khích: "Diễn xuất của Cận Ninh thật sự siêu đỉnh, mấy vai diễn đều diễn xuất sắc, quá bá đạo!