Khoảnh khắc nghe thấy cái tên ấy, nỗi phẫn nộ trong lòng Kiều Giai Linh dâng trào đồng thời cùng sự mỉa mai tột độ.
Hóa ra, cái kẻ xui xẻo đó lại chính là cô.
“Con không lấy.” Kiều Giai Linh cố nén cơn giận, quay đầu nhìn Kiều Kiến Nghiệp: “Tên Bùi Minh Xuyên đó là dạng công tử bột ăn chơi trác táng thế nào chẳng lẽ cha không biết? Một tháng anh ta lên hot search mấy chục lần vì gái gú, đời tư hỗn loạn không chịu nổi. Cha, cha lại bắt con gả cho cái loại cặn bã thế này sao?”
Chưa đợi Kiều Kiến Nghiệp lên tiếng, cậu thiếu niên trên ghế sofa đã tranh lời hùa theo: “Chị này, được gả vào nhà họ Bùi là phúc phận của chị đấy, làm gì mà không biết điều thế hả.”
Kiều Giai Linh liếc xéo thiếu niên một cái, nhàn nhạt đáp trả: “Hâm mộ thế thì cậu đi mà gả.”
Kiều Kiến Nghiệp vì kế lớncủa mình, lúc này cũng hạ giọng khuyên cô: “Giai Linh, chú ý lời nói của con. Thằng bé Minh Xuyên cũng được lắm, chẳng qua là yêu đương nhiều chút thôi, con gả qua đó quản thúc nó là được. Đó là nhà họ Bùi đấy, gia nghiệp lớn, con gả sang là đường hoàng làm bà chủ nhà giàu. Hơn nữa, con có biết dựa vào tài nguyên của Bùi thị sẽ mang lại trợ lực lớn thế nào cho nhà chúng ta không?”
Nghe đến câu cuối cùng, Kiều Giai Linh cười khẩy một tiếng. Nói cho cùng, không phải vẫn là nhắm vào tài nguyên của nhà họ Bùi sao. Con gái là cái gì chứ? Chẳng qua chỉ là quân cờ để ông ta mưu cầu lợi ích mà thôi.
Nhưng dù sao vẫn là máu mủ ruột rà, đối với người cha cả trên danh nghĩa lẫn huyết thống này, Kiều Giai Linh vẫn không cam lòng hỏi câu cuối cùng: “Còn con thì sao? Cha à, hạnh phúc của con không quan trọng sao?”
“Giai Linh, con không còn nhỏ nữa, đừng có bướng bỉnh như thế, con cũng nên đóng góp chút gì đó cho gia đình đi. Hơn nữa cha cho con gả qua đó làm mợ chủ không tốt sao? Cha hại con chỗ nào chứ?”
Bướng bỉnh, đóng góp. Bốn chữ này đã dẫm nát hoàn toàn chút hy vọng cuối cùng mà Kiều Giai Linh dành cho cha mình.
Cô chỉ là một chú chim sẻ vĩnh viễn không thể bay khỏi l*иg giam, đôi cánh yếu ớt không thể bẻ cong gông xiềng kiên cố. Cô thừa hiểu thủ đoạn của Kiều Kiến Nghiệp, cứng đối cứng tuyệt đối sẽ không nhận được chút lợi lộc nào.
Thế là cô siết chặt nắm đấm, ép buộc bản thân bình tĩnh lại. Cô không phản kháng, cũng không đồng ý, chỉ nhìn sâu vào mắt Kiều Kiến Nghiệp một cái, rồi xoay người đi lên lầu.