Chương 3

Không khí trong nháy mắt ngưng trệ hai giây. Nhưng còn chưa đợi được tiếng gầm thét tức tối của Kiều Kiến Nghiệp thì đã nghe thấy tiếng cười của cậu thiếu niên ngồi ở đầu kia ghế sofa. Cậu ta dường như bị lời nói của Kiều Giai Linh chọc cười ngặt nghẽo, ôm bụng cười không ngừng trên ghế.

Kiều Kiến Nghiệp lập tức cảm thấy mất mặt, tay vo nát tờ báo tạo thành những nếp nhăn nhúm, đập mạnh xuống chiếc bàn gỗ đàn hương, trừng mắt nhìn cô quát lớn: “Kiều Giai Linh, đây là thái độ nói chuyện của mày với cha mày đấy à!”

Lại thế rồi, màn “cha hiền con thảo” hôm nay thậm chí còn chưa duy trì được ba phút đã tuyên bố thất bại.

Kiều Giai Linh đã lười phản bác, cô đứng im lặng, coi như chuyện thường ngày ở huyện. Đánh hay mắng, sớm đã trở thành cơm bữa, cô biết rất rõ rằng mỗi câu nói tiếp theo của mình đều không thể thay đổi được đáp án đã định sẵn này.

Nhưng hôm nay quả thực có quá nhiều chuyện khác thường. Ví dụ như, người phụ nữ kia lúc này lại không hề cười trên nỗi đau của người khác, mà lại đứng ra nói đỡ cho cô.

“Kiến Nghiệp, ông cũng đừng hung dữ với con quá. Linh Linh còn nhỏ, bậc làm cha mẹ như chúng ta cứ từ từ dạy dỗ là được. Nhưng mà Linh Linh này, tính cách này của con đúng là phải sửa đổi đi, nếu không sau này về nhà chồng cũng sẽ bị người ta quở trách thôi.”

Nhà chồng? Kiều Giai Linh bắt được thông tin mấu chốt, ánh mắt lập tức dán chặt vào người Kiều Kiến Nghiệp, dồn dập hỏi: “Ý là sao? Cha muốn gả con đi?”

Kiều Kiến Nghiệp không nói gì, chỉ ra hiệu bằng mắt cho Ngô Đan Lệ ngồi đối diện. Người phụ nữ ngầm hiểu ý liền đứng dậy ngay, cười tươi rói sáp lại gần Kiều Giai Linh, làm ra vẻ thân thiết khoác lấy tay cô.

“Linh Linh, con cũng đâu còn nhỏ nữa, cũng đến lúc phải lấy chồng rồi. Cha con là người quan tâm con nhất đấy, đã đặc biệt tìm cho con một mối hôn sự tốt. Phóng mắt khắp cả cái đất Việt Hải này, con sẽ chẳng tìm đâu ra được nhà nào thích hợp hơn thế đâu."

Kiều Giai Linh lạnh lùng cụp mắt nhìn bàn tay bà ta đang khoác trên tay mình, cười khẩy một tiếng rồi chán ghét đẩy ra, liếc xéo bà ta: “Thế à? Ai vậy?”

Ngô Đan Lệ bị đẩy ra cũng chẳng giận, vẫn giữ nguyên bộ mặt tươi cười ấy, nhìn thẳng vào mắt Kiều Giai Linh, đáy mắt lộ rõ vẻ hả hê xem kịch hay.

“Thì đương nhiên là nhà họ Bùi đang nổi như cồn hiện nay rồi, người thừa kế tương lai của tập đoàn Bùi thị, Bùi Minh Xuyên.”