Diệp Hòe vẫn đang hứng thú lướt xem các từ khóa liên quan khác, ngẩng đầu lên thì thấy Kiều Giai Linh đang dọn đồ trên bàn nhét vào túi.
“Cậu đi à?”
Lúc Kiều Giai Linh đứng dậy còn chỉ tay vào giờ trên điện thoại, gượng cười nói: “Lại đến giờ về nhà diễn cảnh cha hiền con thảo rồi, bye bye nhé.”
Diệp Hòe nhìn cô với ánh mắt lập tức chuyển sang đồng cảm, vẫy tay cầu nguyện cho cô: “Chúc cậu may mắn.”
***
Kiều Giai Linh lái chiếc SUV Geely giá hơn 100 nghìn tệ đỗ ở phía sau cùng của căn biệt thự. Xe của cô chưa bao giờ được phép xuất hiện trong tầm mắt của Kiều Kiến Nghiệp, lý do là: làm hạ thấp đẳng cấp.
Miệng ông ta chê bai chiếc xe Kiều Giai Linh lái không xứng với vị thế của nhà họ Kiều lúc này, nhưng cũng chưa từng nghĩ đến việc đổi cho con gái mình một chiếc xe cái gọi là “xứng với thân phận”. Kiều Giai Linh ấn nút khóa, đèn xe nháy hai cái. Lúc đi ngang qua chiếc xe mấy triệu tệ của Kiều Kiến Nghiệp, cô còn không quên đá cho nó một cái.
Bước chân đến cửa, cô ngẩng đầu nhìn lên. Lần nào cô cũng phải đứng ở viên gạch dưới chân này vài giây, hít sâu hai hơi rồi mới bước vào nhà.
Liếc mắt nhìn một vòng, trên sô pha là “gia đình ba người” bọn họ đang ngồi. Kiều Giai Linh theo thói quen thu lại tầm mắt, định đi thẳng lên lầu hai. Nhưng đúng lúc này, người phụ nữ chưa bao giờ chủ động gọi tên cô, giờ phút này lại bất ngờ lên tiếng.
“Linh Linh, con về rồi đấy à.”
Cái giọng điệu õng ẹo giả tạo đó là thứ Kiều Kiến Nghiệp thích nhất, nhưng lúc này lại khiến Kiều Giai Linh nổi da gà khắp cả cánh tay.
Bước chân cô khựng lại một chút, đành phải quay đầu, nặn ra một nụ cười trái lòng, đáp cho có lệ: “Vâng ạ.”
Cô vừa dứt lời, từ phía ghế sofa ngay cạnh truyền đến tiếng gấp báo sột soạt. Kiều Kiến Nghiệp liếc nhìn cô một cái nhạt thếch, hừ giọng nói: “Lại đi nghịch mấy cái kịch bản vớ vẩn đó à? Thứ đó thì bán được mấy đồng? Nếu để người ta biết con gái nhà họ Kiều đang làm cái nghề này, chẳng phải để người ta cười rụng hết răng sao.”
Những lời này Kiều Giai Linh nghe không phải lần đầu nên đã sớm quen rồi. Hiếm khi hôm nay cô lại có hứng thú đáp trả đôi câu: “Cha à, người bạn tốt nào của cha mà răng cỏ yếu thế? Vừa hay con có quen mấy bác sĩ nha khoa tay nghề khá tốt, nếu họ có nhu cầu thì con có thể cung cấp số liên lạc miễn phí, nhắc tên con còn được chiết khấu nữa đấy.”