Chương 9: Nhà em ở đâu?

“Bọn mày muốn chết à? Mau đi tìm con nhỏ đó về cho tao! Tìm được rồi, tao gϊếŧ nó!”

Bên ngoài, tuyết vẫn chưa ngừng rơi.

Mạnh Trần Oanh nhìn thấy con thỏ tuyết mình nặn cách đây hơn một tiếng vẫn nằm nguyên chỗ cũ, chỉ là đã phủ đầy tuyết trắng, méo mó chẳng còn hình dạng ban đầu.

Cô thu ánh mắt lại, nhẹ giọng nói:

“Cảm ơn anh, Lương công tử, nếu không có anh giúp chắc tôi không biết phải làm sao.”

Nếu không có anh xuất hiện, cô thật sự không biết mình sẽ đối mặt thế nào với tình cảnh đó.

Có lẽ cô đã quá xem nhẹ giới hạn đạo đức của những người có quyền thế.

Cô không ngờ Lương Gia Tự lại ra tay giúp.

Nghe bạn trai từng nói, người này tính tình thất thường, giống như có vấn đề thần kinh.

Cô không hiểu rõ về anh, nhưng sau chuyện vừa rồi, có lẽ lời của bạn trai cô nên xem lại.

So với Lương Hạng Minh, người đàn ông này... ít ra vẫn còn chút nhân tính, đúng không?

Tuyết rơi dày hơn.

Lương Gia Tự liếc cô một cái, giọng trầm ổn:

“Lên xe, tôi đưa cô về.”

Mạnh Trần Oanh lắc đầu:

“Không cần, tôi...”

Anh hờ hững hỏi:

“Bạn trai cô tới đón à?”

“Không phải.”

“Thế thì sao ngại?” Anh đứng dưới mái hiên, dáng người thẳng tắp như một khối băng chắn ngay lối đi của cô.

“Không phải... tôi chỉ không muốn làm phiền anh.”

“Làm phiền?” Anh bật cười, đuôi mắt ánh lên vẻ hờ hững xen chút tà khí.

“Chỉ đưa về nhà thôi mà cô thấy phiền à? Mạnh tiểu thư, yêu cầu của cô với đàn ông thấp quá đấy.”

Giọng nói của anh khẽ nhấn ở cuối, như đang trêu mà không hẳn là đùa.

Cô không hiểu ý anh, chỉ cảm thấy có chút như đang bị mỉa mai.

Nhưng nghĩ lại, người vừa cứu mình, cô không nên hiểu lầm.

Tài xế cầm ô chạy đến.

Lương Gia Tự đưa tay, người tài xế thoáng ngẩn ra rồi vội vàng dâng lên.

Anh cầm lấy, nghiêng ô về phía cô, đủ để che cho cả hai.

Mạnh Trần Oanh do dự vài giây rồi cũng bước vào dưới tán ô.

Anh quá cao, cô chỉ đến vai anh.

Cô khẽ lùi lại, cố giữ một khoảng cách an toàn.

Anh bước xuống bậc thềm, tiện tay nhặt lên con thỏ tuyết kia.

Con thỏ nhỏ bé, nằm gọn trong lòng bàn tay trắng muốt của anh, yếu ớt và mong manh đến mức khiến cô mơ hồ thấy chính mình trong đó.

Anh nắm nó lại, cười nhẹ:

“Cô nặn à?”

Cô cúi đầu, đáp khẽ: “Vâng.”

“Thú vị thật.” Anh nói nhẹ như gió, nghe không rõ là thật lòng hay giễu cợt.

Cô hơi ngẩn ra. Không ngờ anh lại cảm thấy thú vị thứ mà trước đó bạn cô còn cười nhạo.

Tài xế mở cửa xe.

Lương Gia Tự lịch sự ra hiệu cho cô lên trước.

Sau khi cô vào, người khác thu ô, anh ngồi vào ghế sau.

Không gian trong xe vốn rộng, nhưng khi anh ngồi xuống lại trở nên chật chội.

Cô nép sang một bên, tựa sát cửa, cố giữ khoảng cách.

Dù vậy, mùi hương trên người anh vẫn lan sang.

Là mùi gỗ lạnh pha chút hương rượu, mạnh mẽ mà cuốn hút, át cả mùi nước hoa trong xe.

Người đàn ông này, không chỉ khí thế mạnh mẽ, mà ngay cả mùi hương trên người cũng giống như anh – lạnh lùng, chiếm hữu.

Cô liếc nhìn anh qua khóe mắt, thấy anh vẫn đang chơi với con thỏ tuyết trong tay.

Trong hơi ấm của xe, con thỏ nhanh chóng tan chảy thành nước.

Anh thong thả rút khăn giấy lau tay, khẽ bật cười.

Cô không hiểu nổi điều khiến anh thấy thú vị ở đó là gì.

Cô chỉ thấy buồn cười — rõ ràng chẳng có gì đáng để chơi.

Xe bắt đầu lăn bánh, tài xế hỏi đi đâu.

Anh nghiêng đầu nhìn cô:

“Nhà cô ở đâu?”

Cô còn đang suy nghĩ thì anh hỏi tiếp:

“Ở chung với bạn trai à?”

Dù anh đang cười, ánh mắt đen sâu lại khiến người ta rùng mình.

Cô vội lắc đầu:

“Không, tôi ở ghép với bạn học, ở số 26 đường Hướng Dương.”

Xe chuyển hướng.

Không gian trong xe lại rơi vào tĩnh lặng.