Gió tuyết rào rạt bên ngoài. Anh đứng đó, như thể bức phá ra từ một ngọn núi tuyết ngàn năm. Cả người lạnh lẽo và xa cách, tựa như tuyết sơn hóa thân thành người.
Mạnh Trần Oanh nhất thời không phân rõ là khí chất anh lạnh hơn hay ngoài trời lạnh hơn.
Anh mặc rất đơn giản, nhìn qua chẳng có vẻ gì là sợ lạnh.
Có vẻ anh đã đứng bên cửa sổ một lúc lâu, ánh mắt lặng lẽ dõi theo bên ngoài, không biết đang nghĩ gì.
Chỉ thoáng nhìn trong giây lát, khi Mạnh Trần Oanh định thu hồi ánh mắt, không ngờ người đàn ông nghiêng người, ánh mắt quét thẳng về phía cô.
Vô tình, cô chạm phải ánh nhìn đen sâu thẳm ấy.
Lần này, cô mới thấy rõ toàn bộ gương mặt người đàn ông.
Ai từng gặp qua Lương Gia Tự, đều khó lòng quên được diện mạo ấy, như thể trời cao đã đặc biệt ưu ái mà ban tặng.
Mạnh Trần Oanh cũng không ngoại lệ.
Gương mặt anh thanh tú, đôi mắt đen sâu như đáy hồ băng lạnh, đuôi mắt mang theo vài phần phong lưu tự nhiên, khiến cho khí chất lạnh lùng băng giá vừa rồi cũng dường như hòa tan đôi chút.
Ánh mắt của anh khiến Mạnh Trần Oanh cảm thấy như bản thân không mặc gì, vô cùng lúng túng. Chỉ một cái liếc mắt, cô đã có ảo giác mình bị ánh mắt đó giăng bẫy, không thể nào thoát ra nổi.
Cô vội vàng thu ánh mắt lại, không dám nhìn tiếp.
Ánh mắt Lương Gia Tự cũng thu lại, thản nhiên dời khỏi người cô.
Anh dụi tắt điếu thuốc, quay người bước về phía bàn bài.
Người đàn ông vừa nãy còn hống hách lập tức nở nụ cười nịnh bợ:
“Lương công tử, anh muốn chơi bài sao?”
Lương Gia Tự vỗ vai người bên cạnh.
Người kia hiểu ý, lập tức nhường chỗ.
Sự khác biệt về địa vị ở bàn bài này được thể hiện rõ ràng như vậy.
“Chơi hai ván.”
Giọng anh trầm thấp, lạnh lẽo nhưng lại vô cùng dễ nghe.
“Lương công tử bận rộn như vậy, có thể cho em trai tôi tổ chức sinh nhật ở tứ hợp viện của anh, đúng là vinh hạnh của nó.” Người lên tiếng là Biên Dục, anh trai của Biên Tiêu.
Lương Gia Tự dựa người lên ghế, dáng ngồi lười nhác, khóe mày khẽ cong, mỉm cười:
“Vậy để nhân vật chính lên bàn đi.”
Biên Dục đẩy em trai ra trước:
“Đi đi, Lương công tử muốn chơi cùng em.”
Biên Tiêu nhỏ giọng than:
“Em chơi tệ lắm, thua chắc rồi.”
Anh ta liền kéo Ngu Nam Tinh lại:
“Cậu chơi giỏi hơn, lên thay tôi đi.”
Ngu Nam Tinh tuy sợ Lương Gia Tự, dù không biết rõ thân phận anh, nhưng nhìn khí thế quanh người anh cùng việc chẳng ai dám xen lời khi anh nói, cô hiểu ngay: người này không đơn giản.
Nếu thua thật, cô e rằng phải thua đến cả nhà cửa. Ở đây, những công tử này chỉ cần một ván là đủ mất cả sản nghiệp.
Cả hai còn đang đùn đẩy, Lương Gia Tự chỉ khẽ nhướng mắt, lạnh nhạt nói:
“Chơi hai ván, thắng tính cô, thua tính tôi.”
Ngu Nam Tinh vội kéo Mạnh Trần Oanh lại, thì thầm:
“Oanh Oanh, ngồi cạnh tớ cho vững tinh thần.”
Cô nhỏ giọng nói tiếp:
“Nếu may mắn thắng được, mình chia đôi nhé!”
Mạnh Trần Oanh mím môi, ngoan ngoãn ngồi bên cạnh cô.
Đối diện là Lương Gia Tự.
Ngoài lần lơ đãng chạm mắt vừa nãy, anh gần như chẳng nhìn cô thêm lần nào.
Ngón tay anh thon dài, khớp xương rõ ràng, hờ hững lật bài, tư thế vừa nhàn nhã vừa thuần thục.
Anh sinh ra đã mang khí chất khiến người khác phải ngước nhìn. Cả phòng đều quan sát sắc mặt anh, nhưng anh chẳng tỏ ra khó chịu dù chỉ một chút.
Mạnh Trần Oanh cúi đầu nhìn bài giúp Ngu Nam Tinh. Thực ra cô không biết chơi, nhưng Ngu Nam Tinh lại quá muốn thắng, đành kéo cô – một “tay mơ chính hiệu” – làm quân sư.
Cô chỉ biết cười khổ.
Ban đầu, Ngu Nam Tinh còn chơi khá tự tin, nghĩ rằng Lương công tử chỉ là “hoa có sắc không hương”. Nhưng chưa đến nửa ván, cô đã bị anh ép đến không thể ngẩng đầu, hoàn toàn không có cơ hội phản đòn.
Cả bàn im lặng, chỉ có Lương Gia Tự vẫn bình thản.
Mạnh Trần Oanh nhìn mà hiểu, sắp thua rồi. Cô chỉ thầm thở phào, may là không phải mình đang chơi.
“Lương công tử thắng rồi!” Có người reo lên.
Người khác tranh thủ rót rượu chúc mừng, anh chỉ nhàn nhạt đẩy ly ra, cười như không cười hỏi:
“Chu Sơ Hạo dạo này vẫn ổn chứ?”