Chương 32

Lam Chỉ phụng phịu bĩu môi:

“Thôi được rồi...”

Trước khi ra khỏi phòng, cô vẫn quay lại ôm chị nũng nịu:

“Chị, em nhớ chị lắm. Mẹ với ba cũng nhớ chị nhiều lắm đó.”

Mạnh Trần Oanh khẽ cười:

“Ừ.”

Vừa thay xong đồ ở nhà, cô nghe thấy giọng Chu Sơ Hạo vang lên ngoài phòng khách.

Cô mở cửa, thấy anh đang ngồi nói chuyện cùng ba mình.

“Chú Lam, chuyện học của Chỉ Chỉ chú đừng lo quá. Em ấy mới lớp 11, thành tích tầm trung khá, còn hai năm nữa, nếu cố gắng thì điểm sẽ tăng thôi.”

Lam Kiện Bình thở dài:

“Con bé này ham chơi lắm, giá mà ngoan bằng một nửa Oanh Oanh thì tốt quá, đỡ làm khổ ba mẹ nó.”

Chu Sơ Hạo cười:

“Vậy để cháu nhờ một thầy giáo quen đến dạy kèm thêm cho Chỉ Chỉ nhé.”

“Thế thì quý quá, cảm ơn cháu nhiều nha!”

“Dạ, có gì đâu ạ. Toàn người nhà mà chú.”

“Người nhà?” Lam Kiện Bình cười lớn, vỗ vai anh:

“Nói vậy là chuyện của cháu với Oanh Oanh sắp thành rồi hả? Ha ha, vậy chú chúc mừng trước nhé. Không lâu nữa cháu phải đổi cách xưng hô rồi đó.”

Chu Sơ Hạo cười đáp mấy câu, bỗng cảm giác có ánh nhìn hướng về mình. Anh quay lại, bắt gặp Mạnh Trần Oanh đang đứng ở cửa phòng.

Ánh mắt cô khiến anh khẽ sững.

Trong một thoáng, anh không hiểu được cảm xúc phức tạp trong đó là gì.

Nhưng rồi, nụ cười quen thuộc của cô lại trở về, dịu dàng và điềm tĩnh như mọi khi.

“Anh Sơ Hạo, khuya rồi, sao anh còn qua đây vậy?”

Phía Nam mùa đông lạnh cắt da.

Mạnh Trần Oanh khoác tạm áo phao, hai tay đút túi sưởi, co người lại khi gió lùa qua.

Thấy vậy, Chu Sơ Hạo đưa tay vòng qua cổ cô, kéo mũ áo lên che đầu cho cô.

“Cẩn thận kẻo cảm lạnh, em vốn sợ lạnh lắm mà.”

Cô ngẩng đầu, gương mặt ẩn sau vành mũ khẽ nở nụ cười:

“Cảm ơn.”

Anh mỉm cười:

“Giữa chúng ta mà còn khách sáo vậy sao?”

“Vậy em rút lại nha.”

“Rút nhanh đi.”

Anh chủ động nắm tay cô, nhét vào túi áo khoác của mình.

Hai người bước đi chậm rãi trong gió đêm.

“Oanh Oanh, mai là giao thừa rồi đó.”

“Ừ.”

“Em có thấy hồi hộp không?”

Cô ngước nhìn anh:

“Hồi hộp gì cơ?”

Chu Sơ Hạo cười nhẹ:

“Anh từng nói rồi mà, tối mai khi hai nhà ăn cơm tất niên, anh sẽ chính thức nói chuyện hôn sự của chúng ta.”

À, thì ra là chuyện đó.

Mạnh Trần Oanh khẽ gật đầu, cười dịu dàng:

“Ừ, em nhớ.”

Chu Sơ Hạo nói tiếp, giọng đầy kỳ vọng:

“Giờ Tổng giám đốc Nguyễn rất coi trọng anh. Năm tới có một dự án lớn đang chuẩn bị giao cho anh phụ trách. Nếu thuận lợi hoàn thành, vị trí anh mong muốn chắc chắn sẽ là của anh.”

Anh xuất thân từ một thị trấn nhỏ, bước ra ngoài bằng chính nỗ lực của mình.

Anh không chỉ muốn làm một người bình thường, anh muốn có được nhiều hơn thế, muốn mang đến cho Oanh Oanh mọi điều tốt đẹp nhất.

Mục tiêu của anh là mua nhà ở thủ đô, định cư, phát triển, và cùng cô xây dựng một gia đình.

Từ khi còn rất nhỏ, anh đã xem Mạnh Trần Oanh như trách nhiệm của mình, một cô bé mà anh luôn muốn che chở. Cô nhỏ hơn anh năm tuổi, lúc bé cứ đi theo sau gọi “anh Sơ Hạo”, nằng nặc đòi anh chơi cùng.

Tính cô vốn trầm lặng, còn em gái Lam Chỉ lại còn nhỏ. Cô không có bạn bè, chỉ có anh là người thân thiết nhất.

Năm đó, nhờ sự cố gắng của bản thân, anh được gửi đi du học. Gia đình phải dành dụm suốt mấy năm mới đủ tiền cho anh xuất ngoại.

Ngày anh lên đường, Mạnh Trần Oanh ra tiễn, khóc đến sưng cả mắt.

Cô bé nhỏ nhắn ấy, vừa khóc vừa túm lấy áo anh, ấm ức nói:

“Anh Sơ Hạo, em sẽ cố gắng kiếm tiền. Sau này có dịp, em sẽ qua nước ngoài thăm anh.”

Và cô thật sự đã làm được. Sau khi tốt nghiệp cấp ba, cô dành dụm ba năm tiền lương làm thêm để mua vé máy bay sang thăm anh.

Hôm đó là sinh nhật của anh, cô chuẩn bị cho anh một món quà bất ngờ.