“Sơ Hạo, anh à.”
Bên cạnh, Lương Gia Tự khẽ mở mắt.
Ánh nhìn lạnh lẽo của anh dừng lại trên gò má hồng của cô, trong khi cô vẫn không hề nhận ra, mải nói chuyện.
“Vâng, em đang trên xe rồi.”
“À, ông nội anh sao rồi?”
Chu Sơ Hạo cười nhẹ qua điện thoại:
“Không sao đâu, ba mẹ anh lo quá thôi.”
Mạnh Trần Oanh cũng vui vẻ theo anh, khẽ nói:
“Ông nội không sao thì tốt quá rồi.”
Chu Sơ Hạo tựa người bên cửa sổ, giọng anh ấm áp vang lên:
“Oanh Oanh, em biết anh vui đến mức nào không? Không chỉ vì ông nội khỏe lại, mà còn vì... chúng ta.”
“Vì chúng ta? Là sao vậy?”
Cô cầm điện thoại bằng một tay, má áp sát vào, nụ cười ngọt ngào đến mức khiến người khác cũng phải mềm lòng.
Biểu cảm dịu dàng này, chỉ bạn trai cô mới từng được thấy.
Lương Gia Tự vẫn im lặng.
Trên mặt anh không thể hiện gì, nhưng trong đáy mắt lại ẩn giấu cơn sóng ngầm dữ dội.
Chu Sơ Hạo vừa nói vừa bước ra ban công.
Từ chỗ đó, có thể nhìn sang nhà họ Lam. Khi còn nhỏ, Mạnh Trần Oanh thường ló đầu ra từ khung cửa sổ ấy, gọi to: “Anh Sơ Hạo!” – cô khi đó rất thích chạy theo anh chơi.
“Anh vui lắm. Nhà không có chuyện gì, đợi đến bữa tất niên, anh sẽ nói với ba mẹ về việc cưới em.”
Câu nói ấy khiến Mạnh Trần Oanh khẽ sững người.
Chu Sơ Hạo nhìn về phía căn phòng cô đang ở, như thể xuyên qua khoảng cách mà ngắm cô:
“Oanh Oanh, em có muốn lấy anh không?”
Cô khẽ đáp:
“Ừm.”
Anh cười, giọng hơi nũng nịu:
“Em nói một câu đi, nói là em rất muốn gả cho anh Sơ Hạo, được không?”
Khuôn mặt cô bừng đỏ.
Cô vốn không giỏi nói mấy lời ngọt ngào. Trong tình yêu này, Chu Sơ Hạo luôn là người chủ động. Câu buồn nôn nhất cô từng nói chỉ là “Em nhớ anh.”
Giờ anh lại muốn cô nói ra điều đó, cô thấy thật ngại.
Huống chi... cô đang ngồi trong xe của Lương Gia Tự.
Cô cắn nhẹ môi, quay mặt ra cửa sổ, giọng nhỏ xíu:
“Anh Sơ Hạo, để em về nhà rồi nói được không?”
“Vì sao? Anh muốn nghe ngay bây giờ.”
“Bởi vì... trên xe còn có người khác...”
Lúc ấy, tiếng cười thấp của Lương Gia Tự vang lên, khàn khàn, như có thể thấm vào tận xương tủy.
Chu Sơ Hạo bật cười hỏi:
“Oanh Oanh đang ngại à?”
Cô vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, môi khẽ cong lên.
Nhưng đúng lúc đó, cô thấy trong tấm kính phản chiếu lại ánh mắt của Lương Gia Tự — sâu thẳm, lạnh lẽo, như phủ sương mù mùa đông.
Cảm giác bị nhìn chằm chằm ấy khiến tim cô như ngừng đập.
Cô khựng lại, quên mất cả việc trả lời.
Biết cô xấu hổ, Chu Sơ Hạo không trêu thêm:
“Được rồi, anh đợi em về.”
Cuộc gọi vừa cúp, anh gửi thêm một tin nhắn.
Là ảnh những món ăn Tết trong nhà, kèm theo dòng chữ:
[Anh nhờ mẹ làm mấy món em thích ăn.]
Cô đang cúi đầu nhắn lại thì giọng nói trầm thấp vang lên cạnh bên:
“Em và bạn trai thân thiết như vậy à?”
Ngón tay cô khựng lại.
“Lương tiên sinh, ý anh là sao vậy?”
Anh cười nhạt:
“Đêm giao thừa mà để bạn gái ở nhà thuê, anh cứ tưởng em sẽ giận, rồi sinh khúc mắc với bạn trai chứ.”
“Bọn em quen nhau hơn mười năm rồi. Tính cách anh ấy thế nào, em hiểu rất rõ. Vì sự cố bất ngờ nên mới phải để em lại đây. Em chẳng có gì để trách cả.”
Bất ngờ, xe phanh gấp.
Trong khoảnh khắc ấy, Lương Gia Tự vươn tay kéo cô vào lòng, bàn tay anh siết chặt eo cô.
Phía trước, tài xế hoảng hốt nói:
“Xin lỗi, Lương tiên sinh, có con chó con chạy ngang qua.”
Lương Gia Tự vẫn đè cô trong vòng tay.
Ánh mắt đen sâu như đêm phủ xuống, khiến hơi thở cô rối loạn.
“Không giận à? Vậy anh muốn biết, tương lai em sẽ vì lý do gì mà chia tay bạn trai.”
Cô giãy mạnh, nhưng eo bị anh giữ chặt.
Lớp áo dày cũng không thể ngăn được sức ép từ bàn tay kia, khiến cô không thể chống cự.