Chương 26

Dù anh có muốn cũng đâu thể ngay lập tức xuất hiện trước mặt cô được.

“Ra mở cửa sổ.”

“Không muốn.”

“Em không mở cũng được.” Giọng anh chậm rãi, mang theo ý cười nguy hiểm.

“Anh có cách khác để phá cửa nhà em.”

Cô tức đến nghiến răng, cuối cùng vẫn phải đứng dậy ra cửa sổ.

“Lương tiên sinh định phạt em sao? Bắt em đứng đây thổi gió lạnh à?”

Anh bắt đầu đếm:

“Năm...”

“Bốn...”

“Ba...”

“Hai...”

“Một.”

Vừa dứt lời, bên ngoài cửa sổ nổ tung một chùm pháo hoa rực rỡ.

Căn hộ của cô nằm ở khu khá vắng, trước giờ cô nghĩ ở đây không thể thấy được pháo hoa.

Nhưng đêm nay, ánh sáng ấy lại bừng lên rực rỡ trên bầu trời đen, sắc màu lan tỏa như chạm tới đáy mắt cô.

Cô ngẩng đầu nhìn, bị khung cảnh trước mắt làm cho ngẩn ngơ.

Ánh sáng nở rộ rồi tan biến, đẹp đến nao lòng.

Bao lâu rồi cô chưa nhìn thấy pháo hoa gần như thế này?

Cô đứng lặng, mắt ánh lên niềm vui trong trẻo.

Cô không nhận ra, bên kia màn hình, ánh mắt Lương Gia Tự sâu như mực, dừng lại trên gương mặt và bờ vai cô — ánh nhìn chứa đầy cảm xúc không thể gọi tên.

“Tân niên vui vẻ, Mạnh Trần Oanh.”

Giọng anh vang lên, thấp nhưng rõ ràng.

“Pháo hoa đẹp không?”

Cô khẽ gật đầu, giọng mềm mại:

“Ừ, đẹp lắm.”

Phải, rất đẹp — đến mức trái tim cô cũng thấy ấm áp.

Nhưng giọng anh lại vang lên, kéo cô khỏi khoảnh khắc dịu dàng ấy:

“Em với Chu Sơ Hạo giống như pháo hoa vậy. Đẹp thì đẹp thật, nhưng ngắn ngủi và dễ tàn.”

Pháo hoa ngoài trời vẫn nổ tung, tiếng vang rền khắp không gian.

Cô nhìn anh qua màn hình, mắt ánh sắc đỏ của pháo hoa, gương mặt cũng hơi ửng hồng vì tức giận.

“Lương tiên sinh chuẩn bị cả màn pháo hoa này, chỉ để nói mấy lời khó nghe đó thôi sao?”

Anh cười, ánh mắt dịu lại:

“Không phải.”

“Anh chỉ muốn nhìn thấy em cười.”

Cô khẽ chớp mắt.

Tiếng pháo vẫn vang, nhưng giọng anh vẫn rõ ràng, chậm rãi, như thể đang ở ngay bên cạnh:

“Và muốn nhắc em một điều, anh đi nước ngoài không có nghĩa là anh quên em.”

Cô nói khẽ:

“Lương tiên sinh, ngoài kia có nhiều cô gái tốt hơn em.”

Với điều kiện và địa vị của anh, hẳn chẳng thiếu người theo đuổi.

Cô thật sự không hiểu, anh đang muốn gì.

Hay chỉ đơn giản là thích tranh giành những thứ thuộc về người khác?

Anh đáp nhẹ, giọng trầm ấm:

“Đừng tự hạ thấp mình. Trong mắt anh, em là cô gái tốt nhất.”

“Nhưng em có bạn trai rồi.”

Ánh mắt anh tối lại, giọng lạnh hẳn đi:

“Em phải nhắc anh bao nhiêu lần nữa?”

“Hay em nghĩ câu đó đủ khiến anh lùi bước?”

Mạnh Trần Oanh định dùng lý lẽ đạo đức thông thường để áp chế anh.

Nhưng cô lại quên mất — người đàn ông trước mắt, vốn chẳng bao giờ hành động theo “quy tắc người thường”.

Khí thế của anh mạnh mẽ đến mức, dù chỉ nói mấy câu qua màn hình video, cô vẫn có cảm giác bị ép đến nghẹt thở.

Cách nhau nửa vòng Trái Đất, lệch cả múi giờ, vậy mà chỉ cần nhìn ánh mắt anh, cô vẫn lo, nếu chọc giận anh, liệu anh có chui ra khỏi màn hình mà đến tìm mình không?

Ý nghĩ đó khiến cô giật mình, ngón tay run nhẹ, vội tránh ánh mắt anh:

“Muộn rồi, em muốn đi ngủ.”

Cô không chờ anh trả lời, trực tiếp cúp máy.

Cũng bởi vì cô biết: anh đang ở nước ngoài, tạm thời không thể làm gì được cô.

Ngày đầu tiên của năm mới, thời tiết đẹp lạ thường.

Sáng sớm, Mạnh Trần Oanh nhận được tin nhắn xin lỗi của Chu Sơ Hạo, gửi từ nửa đêm hôm qua — khi đó cô đã ngủ say.

Cô trả lời:

[Em không giận đâu.]

Anh nhắn lại rất nhanh:

[Hôm nay mình gặp nhau nhé? Ngày đầu năm mới, anh muốn ở bên em.]

Cô đáp:

[Tối nay tan làm đã muộn rồi.]

Anh gửi tiếp:

[Oanh Oanh, anh sẽ chờ. Bao lâu cũng chờ.]

Mạnh Trần Oanh vừa ra khỏi phòng thì thấy Ngu Nam Tinh nằm vật trên sofa, say khướt. Cảnh tượng khiến cơn buồn ngủ của cô bay biến.