Chương 24

“Con gái sếp anh đi cùng chuyến bay, bác Nguyễn dặn anh chăm sóc cô ấy. Giờ anh phải đưa Hề về nhà trước.”

Mạnh Trần Oanh ngước nhìn anh.

Hai người xa nhau gần ba tuần, dù vẫn gọi video mỗi ngày, nhưng đây là lần đầu gặp lại sau bao ngày.

Vậy mà lời đầu tiên anh nói lại là... muốn đưa cô gái khác về nhà.

Cô không biết cảm giác trong lòng mình là gì nữa.

Không thoải mái, nhưng cũng chẳng đủ lý do để giận.

Cô khẽ hỏi:

“Anh muốn đưa cô ấy về bây giờ à?”

Chu Sơ Hạo thở dài, ôm lấy cô, giọng dịu dàng:

“Oanh Oanh, anh xin lỗi. Để em phải đi xa như vậy.”

Cô đứng yên, không đáp lại cái ôm đó.

Anh vuốt tóc cô, giọng nhẹ:

“Hôm nay là đêm giao thừa, hay em cùng anh đưa Nguyễn Hề về trước, tối mình sẽ đi hẹn hò nhé?”

Mạnh Trần Oanh mỉm cười, gật đầu:

“Không cần đâu. Anh cứ đưa cô ấy về đi, em về trước.”

Kế hoạch thay đổi.

Mạnh Trần Oanh một mình từ sân bay về phòng trọ.

Không khí trong nhà lạnh lẽo khác thường. Đêm giao thừa, Tiền Hiểu Ngữ và Ngu Nam Tinh đều có hẹn, ai cũng tưởng cô đi đón Chu Sơ Hạo rồi cùng anh đón năm mới.

Cô ngồi đọc sách gϊếŧ thời gian, chờ anh đưa Nguyễn Hề về xong sẽ gọi lại.

Khoảng tám giờ, điện thoại reo. Là Chu Sơ Hạo.

Mạnh Trần Oanh bật dậy, vừa chọn quần áo vừa nghe máy:

“Anh Sơ Hạo, anh về đến đâu rồi? Đợi em chút nhé, em ra ngay đây.”

Bên kia im lặng vài giây.

Rồi giọng anh khẽ vang lên, đầy áy náy:

“Oanh Oanh... anh xin lỗi.”

Bàn tay đang chỉnh áo của cô khựng lại.

“Chuyện gì vậy?”

Chu Sơ Hạo hít sâu một hơi rồi nói:

“Nguyễn Hề đột nhiên bị đau dạ dày, anh đưa cô ấy đến bệnh viện. Bác sĩ bảo phải nằm lại một đêm.”

“Ừ.”

Mạnh Trần Oanh im lặng chờ anh nói tiếp.

Anh chậm rãi nói:

“Nên tối nay anh phải ở lại chăm cô ấy. Mai anh sẽ đến tìm em.”

“Oanh Oanh, nếu em giận thì cứ mắng anh đi. Nhưng thật sự bây giờ anh không thể bỏ mặc một người bệnh được.”

Cô khẽ cười, giọng nhẹ tênh:

“Em mắng anh làm gì? Không sao đâu, người bệnh quan trọng hơn. Anh cứ ở lại chăm Nguyễn tiểu thư đi.”

“Vậy... còn em? Đêm giao thừa em định làm gì?”

Mạnh Trần Oanh thu quần áo lại, giọng bình thản:

“Trước giờ vẫn thế, năm nay cũng vậy thôi. Chuyện này xảy ra bất ngờ mà, có trách được ai đâu.”

Chu Sơ Hạo nghe xong không thấy nhẹ nhõm, ngược lại càng thấy nặng nề.

Mạnh Trần Oanh từ trước đến giờ là người ít để lộ cảm xúc.

Cô vui hay buồn đều khó đoán.

Khi gặp chuyện không vui, anh chẳng bao giờ biết cô đã tự vượt qua thế nào.

Dù họ quen nhau hơn mười năm, anh vẫn chẳng đoán nổi trong lòng cô có bao nhiêu phần là dành cho mình.

Nếu là người khác, gặp chuyện như thế này chắc chắn sẽ giận dỗi, sẽ làm ầm lên.

Nhưng cô thì không.

“Oanh Oanh...”

“Dạ, sao vậy anh?”

Giọng anh khàn khàn, gần như van nài:

“Em có thể giận anh một lần được không?”

“Hả?” Cô ngẩn ra. “Giận anh làm gì chứ?”

Chu Sơ Hạo cười khổ, trong lòng dâng lên một cảm giác chua xót.

Anh thấy cô như đám mây nơi chân trời, càng cố nắm lại càng xa.

“Anh không muốn em lúc nào cũng bình thản như vậy. Anh muốn thấy em giận anh, muốn em khóc, muốn em mắng anh.”

“...”

Cô im lặng một lúc rồi hỏi:

“Anh Sơ Hạo, anh đang bị áp lực công việc à?”

Lần này đến lượt anh im lặng. Một lát sau, anh khẽ nói:

“Thôi, coi như anh nói linh tinh đi. Hôm nay anh xin lỗi em. Anh hứa sẽ không có lần sau nữa, sẽ không để em bị bỏ lại đâu.”

“Anh đảm bảo.”

“Ừ.” Cô đáp nhỏ.

Rồi trong điện thoại vang lên giọng Nguyễn Hề yếu ớt gọi “Anh Sơ Hạo”.

Mạnh Trần Oanh mỉm cười:

“Anh mau đi đi, chăm người bệnh đi.”

Điện thoại ngắt. Căn phòng lại rơi vào tĩnh lặng.

Cô cất lại quần áo, rồi mở tủ lạnh tìm xem có gì ăn được.