Chương 15

“Lương tiên sinh, em còn phải làm việc. Túi bánh quy này là quà cảm ơn, mong anh ăn ngon miệng.”

Lương Gia Tự đột nhiên hỏi:

“Còn một tháng nữa là hết thời gian thử việc đúng không?”

“Vâng, đúng vậy.”

“Tiêu chuẩn đánh giá của Tụng Mạn Đức rất cao. Em thật sự muốn được nhận chính thức à?”

Câu hỏi này, với một nhân viên thử việc mà nói, đủ sức khiến người ta dao động.

Không ai không muốn vào làm chính thức ở đây. Tụng Mạn Đức không chỉ là khách sạn năm sao đẳng cấp quốc tế, mà chế độ lương thưởng, phúc lợi cũng thuộc hàng mơ ước. Nhất là vì nó trực thuộc Lương thị, ai trụ được ở đây đều xem như nắm được “tấm vé vàng”.

Mạnh Trần Oanh không trả lời thẳng:

“Nếu em đủ tiêu chuẩn, khách sạn hẳn sẽ không bỏ qua người có năng lực.”

Lương Gia Tự cúi người, mở túi bánh quy nhỏ cô mang đến.

Cô tỉ mỉ buộc túi bằng sợi ruy băng nhỏ hình nơ, trông rất đáng yêu.

Anh nhẹ nhàng tháo nút thắt, mùi bơ sữa lan ra khắp phòng.

Anh cầm một chiếc bánh lên, liếc nhìn, rồi nói chậm rãi:

“Chỉ cần em nói một câu, tôi có thể cho em vào chính thức ngay.”

Cô ngẩn người:

“Ý anh là sao?”

Anh khẽ cười, giọng mang chút trêu chọc:

“Bánh quy ngon lắm. Xem như... hối lộ tôi đi.”

“Không phải vậy!” Cô vội vàng giải thích.

“Đây chỉ là quà cảm ơn, không phải hối lộ. Lương tiên sinh, anh hiểu nhầm rồi.”

Anh thong thả xoay bánh quy trong tay, vụn bánh rơi xuống bàn.

“Em hẳn đang rất cần tiền chứ? Sau khi trở thành nhân viên chính thức, lương sẽ tăng gấp mấy lần. Em không muốn à?”

“Không cần.” Giọng cô nghiêm túc.

“Bánh quy này chỉ là để cảm ơn. Em không hối lộ anh.”

Anh không đáp, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm.

Trong lòng Mạnh Trần Oanh bỗng dâng lên một luồng giận khó tả. Không hiểu sao cô lại có gan tiến lên, giật mạnh túi bánh quy khỏi tay anh.

“Nếu anh thấy đó là hối lộ, vậy em không biếu nữa.”

Anh không tức giận, chỉ cong môi cười:

“Thật không cho tôi à? Chuyện nhỏ xíu thế mà căng thẳng vậy sao?”

Cô nghiêm túc nhìn anh:

“Là anh nói oan em trước. Em chỉ muốn cảm ơn, chứ không làm gì sai. Sao anh có thể nói vậy với em?”

Giọng cô đến cuối cùng có chút nghẹn, nghe ra cả uất ức.

Cô chỉ là một người mới đi làm, chưa hiểu hết những mánh khóe trong giới văn phòng. Cô thật lòng chỉ muốn bày tỏ lòng biết ơn, chứ không nghĩ đến chuyện “lấy lòng” ai cả.

Cô chẳng cần đặc quyền nào hết, mà cũng chẳng hiểu vì sao anh lại phải ưu ái cô.

Khuôn mặt trắng hồng của cô khẽ cúi xuống, đôi mi cong run nhẹ. Ánh mắt trong veo, ẩm ướt, khiến người nhìn chẳng biết cô đang tức hay đang tủi thân.

Lương Gia Tự thoáng ngẩn ra, rồi bật cười nhẹ:

“Thôi được rồi. Tôi chỉ đùa một chút thôi.”

Anh hạ giọng, nửa trêu nửa thật:

“Một túi bánh quy mà mua được suất làm chính thức, nói ra ai tin? Chẳng lẽ em nghĩ bánh quy của mình là vàng đấy à?”

Anh nghiêng người, cúi sát xuống. Hơi thở ấm áp phả vào da cô.

Rõ ràng anh chưa chạm vào, nhưng cô lại cảm giác cằm mình như bị anh khẽ nâng lên.

Mạnh Trần Oanh khẽ nhíu mày, trong lòng dấy lên sự giận dữ.

Rõ ràng anh đang trêu chọc cô và cô ghét điều đó.

“Có lẽ trong mắt anh,” cô khẽ nói, “đùa giỡn một nhân viên nhỏ là chuyện thú vị. Nhưng em thì không nghĩ vậy.”

Cô hít một hơi, kìm lại xúc động.

“Em đi trước.”

Nhìn dáng cô nhỏ bé, vừa giận vừa ấm ức, anh bỗng thấy buồn cười.

“Tôi chỉ nói đùa thôi. Bánh quy để lại đi.”

Cô nắm chặt túi bánh quy, nghi hoặc nhìn anh:

“Anh... vẫn muốn à?”

“Bằng không thì sao?”

Anh đi vòng qua bàn, bóng dáng cao lớn phủ xuống. Ánh đèn phản chiếu lên vai áo phẳng phiu của anh, toát ra khí thế mạnh mẽ.

“Đưa, hay là không?”

Lại là một câu hỏi mang tính “ép buộc”.