Chương 10: Sự xâm lược và dụ dỗ

Anh đột nhiên lên tiếng:

“Vì sao không ở cùng bạn trai?”

Cô ngạc nhiên nhìn anh.

Anh nghiêng đầu, vẻ mặt nghiêm túc:

“Không chấp nhận quan hệ trước hôn nhân à?”

Cô bối rối, ngập ngừng:

“Không... không phải...”

“Vậy là đã có quan hệ rồi?”

Giọng anh vẫn bình thản, nhưng ánh mắt lại dừng ở làn da trắng ngần sau mái tóc cô, khiến không khí bỗng chốc trở nên nóng rực.

Cô căng thẳng đến mức không nhận ra ánh mắt đó đang bám trên người mình.

Sắc mặt cô khẽ đổi, tay nắm chặt lấy váy.

Chủ đề riêng tư như vậy, sao cô lại phải nói với người đàn ông trước mặt?

Cô không muốn trả lời.

Lương Gia Tự nghiêng người ngồi đối diện, ánh mắt dừng trên gương mặt cô:

“Quen bao lâu rồi? Khi gặp cô ở nước ngoài, Chu Sơ Hạo còn nói cô là cô em hàng xóm của cậu ta.”

Mạnh Trần Oanh nghẹn lời, nhỏ giọng:

“Chuyện này tôi không cần phải trả lời anh, đúng chứ... Lương tiên sinh.”

Anh nhướng mày, khóe môi cong nhẹ:

“Cô cũng biết giữ lễ đấy.”

Cô hơi nghiêng mặt, cố giấu đi sự khó chịu, nhưng vẫn mạnh dạn nhìn thẳng vào anh.

Anh bật cười. Trong đầu chợt hiện lên hình ảnh con thỏ tuyết tan chảy trong tay mình.

So với con thỏ kia, cô thú vị hơn nhiều – biết cười, biết tức giận, sống động đến mức khiến người ta không rời mắt.

Mạnh Trần Oanh chỉ mong nhanh về đến nhà.

Giữa đường, điện thoại cô reo, là Chu Sơ Hạo gọi video.

Cô lập tức tắt đi.

Bên cạnh vang lên tiếng cười trầm thấp đầy ẩn ý. Mặt cô nóng bừng, xấu hổ đến đỏ cả tai.

Chưa đầy một phút, Chu Sơ Hạo lại gọi tới. Cô đành phải bấm nghe.

Giọng anh truyền qua loa:

“Oanh Oanh, em đang ở trên xe à?”

Cô nhìn vào màn hình.

Người đàn ông trong video tuấn tú, đang ngồi trong văn phòng. Có lẽ mấy ngày chưa cạo râu, cằm anh lún phún râu đen, nhưng vẫn giữ được nét ôn hòa, lịch thiệp vốn có.

“Ừm, mới tan làm.” Cô khẽ đáp.

“Xe của ai vậy? Chưa thấy em ngồi xe này bao giờ. Không phải nhân lúc anh đi công tác mà đi với người khác đấy chứ?”

Chu Sơ Hạo vừa nói vừa cười, giọng trêu ghẹo quen thuộc.

Bình thường cô sẽ cãi lại, nhưng giờ có người ngồi ngay cạnh, cô thấy ngượng ngùng:

“Không có mà...”

“Thế cho anh xem trong xe đi, xem có giấu người nào không.”

Anh vốn ghen kinh khủng, lại xa cô nửa tháng, nay gọi video chỉ vì nhớ.

Cô hít sâu, liếc sang người đàn ông ngồi cạnh.

Anh vẫn cười, ánh mắt nhàn nhạt nhìn cô, như thể đang thưởng thức một trò vui.

Cơn giận trong lòng cô bỗng dâng lên.

Cái cảm giác anh là người tốt vừa mới có lập tức bay sạch.

Chu Sơ Hạo thấy cô ngập ngừng, cười khẽ:

“Sao thế, Oanh Oanh? Thật sự có người à? Tin không, anh bay về Bắc Kinh ngay bây giờ đấy.”

“Em cho anh xem là được chứ gì.”

Mạnh Trần Oanh hít sâu một hơi, từ từ dịch chuyển camera. Trong màn hình chỉ lộ ra non nửa khuôn mặt của Lương Gia Tự, không nhiều lắm, chỉ thấy được tóc và tai.

Chu Sơ Hạo vẫn thúc giục, muốn xem toàn bộ khuôn mặt.

Cô nghĩ, dù sao Chu Sơ Hạo cũng từng biết Lương Gia Tự, chẳng có gì phải giấu.

Cô không làm gì sai, giấu giấu giếm giếm mới đáng nghi.

Nhưng đúng lúc cô định xoay điện thoại lại.

Cô bỗng cảm giác chân mình bị cái gì đó quấn lấy.

Cô cúi xuống, tim lập tức thắt lại.

Là chân của Lương Gia Tự.

Cổ chân của người đàn ông mạnh mẽ quấn lấy đùi phải của cô. Bắp chân săn chắc của anh men theo đường cong chân cô, chậm rãi ma sát, lên xuống.

Vừa như muốn trêu ghẹo, lại như không.

Vừa như muốn dụ dỗ, lại như không.

Đôi giày trắng nhỏ của cô dường như bị đôi giày da đen của người đàn ông nuốt chửng. Màn hình điện thoại cũng rung lên.

Hình ảnh lệch đi.

Cô suýt đánh rơi điện thoại, hoảng hốt đến mức cứng người.

Chu Sơ Hạo cau mày:

“Oanh Oanh? Sao thế? Mặt em sao lại tái thế?”